Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7psAsKVepc

Khăn Giấy Rút 1280 Tờ Treo Tường Bông Sen Vàng - BỊCH TO

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 8

Và Chu Dục Thần, người quen sống dưới sự điều khiển của bà, rất có sẽ lại mềm lòng.

Quả nhiên, sáng hôm anh gọi cho tôi.

Giọng anh khàn khàn.

“Anh hỏi .”

Tôi im lặng chờ.

“Bà thừa nhận có cho ít thuốc ngủ vào sữa.”

“Nhưng chỉ anh ngủ.”

Tôi bật cười.

“Anh tin?”

“Bà nói liều lượng rất nhỏ.”

phần gây tổn thương dạ dày thì sao?”

“Bà không .”

“Có là thuốc bà dùng lẫn vào.”

“Chu Dục Thần.”

Tôi ngắt lời anh.

“Anh có mình đang nói không?”

Bên kia im lặng.

Tôi hỏi:

“Anh gọi cho để làm ?”

“Muốn quay về.”

“Về sao nữa?”

“Chúng nói rõ ràng.”

“Anh sẽ đưa đi kiểm tra tâm .”

để bà tiếp tục sống cùng chúng ?”

Anh không trả lời.

Tôi hiểu.

“Anh vẫn không muốn bà chịu bất cứ hậu quả nào.”

“An Nhiên, bà là anh.”

“Bà mình nuôi anh lớn.”

“Có cách làm của bà sai, nhưng bà không thật sự muốn hại anh.”

“Tất cả đều quá yêu anh.”

Tôi nhắm mắt.

Đây chính là điều đáng sợ nhất.

mắt Chu Dục Thần, chỉ cần gắn hai chữ “tình yêu” lên hành vi, mọi tổn thương đều có được tha thứ.

“Vậy anh cứ tiếp tục yêu bà ấy.”

“Còn sẽ gửi đơn ly hôn.”

Anh lập tức cao giọng.

“Chỉ này?”

“Không.”

anh bây giờ vẫn cho rằng đây chỉ là nhỏ.”

Tôi cúp máy.

hôm , đơn ly hôn được gửi công ty Chu Dục Thần.

5

Tôi lên đường Hải theo đúng kế hoạch.

Ba tuần là khoảng thời gian bận rộn nhất của tôi nhiều năm.

Mỗi tôi chỉ ngủ bốn năm tiếng.

Họp, khảo sát, sửa phương án, gặp khách hàng.

Thế nhưng kỳ lạ là tôi không cảm thấy mệt mỏi.

Rời khỏi căn nhà ấy, tôi không còn phải nhìn sắc mặt của bất kỳ .

Không cần canh giờ trở về.

Không cần mặc chiếc váy dài hơn sợ Ngọc Lan khó chịu.

Không cần lo câu nói bình thường của mình sẽ diễn giải bất kính.

Tôi bỗng nhớ lại mình từng là người thế nào.

Tôi quyết đoán.

Tự tin.

Không sợ tranh luận.

Cũng không cần cho phép mới được sống cuộc đời của mình.

thứ mười Hải , phương án của tôi được khách hàng thông qua.

Giám đốc gọi tôi vào phòng họp.

“Nếu giai đoạn hai diễn thuận lợi, vị trí phó giám đốc sẽ là của .”

Tôi mỉm cười.

“Cảm ơn giám đốc.”

“Không cần cảm ơn tôi.”

tự giành được.”

Câu nói ấy khiến sống mũi tôi hơi cay.

rất lâu không nói quả của tôi là do chính tôi giành được.

Ngọc Lan luôn nói chút tiền tôi kiếm được không đủ thuê người giúp việc.

Chu Dục Thần luôn nói phụ nữ không cần quá hiếu thắng.

Dần dần, ngay cả tôi cũng suýt quên mình thật sự có năng lực.

Tối , Chu Dục Thần gọi liên tiếp bảy cuộc.

Tôi không nghe.

cuộc thứ tám, tôi mới bắt máy.

Giọng anh rất gấp.

“An Nhiên, tích .”

Tôi ngồi thẳng dậy.

xảy ?”

“Chiều nay bà nhận được đơn ly hôn.”

“Bà nói muốn ngoài đi dạo, không quay về.”

“Điện thoại cũng tắt.”

Tôi hỏi:

“Anh báo cảnh sát ?”

đủ thời gian để báo tích.”

“Anh gọi cho họ hàng ?”

“Gọi hết .”

“Không đâu.”

Chu Dục Thần hít sâu.

“Anh sợ bà nghĩ quẩn.”

Tôi bình tĩnh nói:

“Kiểm tra camera.”

“Camera ngắt .”

“Lúc nào?”

“Khoảng sáu giờ.”

Tôi mở ứng dụng.

Quả nhiên, toàn bộ thiết nhà đều kết nối.

Nhưng trước khi ngắt, hệ thống tự động tải đoạn video cuối cùng lên máy chủ.

Tôi mở xem.

Năm giờ bốn mươi, Ngọc Lan ngồi mình phòng khách.

Bà cầm đơn ly hôn, sắc mặt bình tĩnh lạ.

Không khóc.

Không tuyệt vọng.

Bà lấy điện thoại gọi cho .

“Chuẩn xong ?”

Không nghe được bên kia trả lời .

Bà tiếp tục nói:

mai nó sẽ về.”

“Chỉ cần xảy nhà, mọi người sẽ tin là làm.”

Tôi lập tức dừng video.

Chu Dục Thần vẫn đầu dây bên kia.

Tôi hỏi:

“Anh vừa nói mai sẽ về?”

“Đúng.”

“Anh nói cho ?”

“Anh chỉ nhắc kết thúc công việc vào mai.”

Tôi lạnh cả người.

Ngọc Lan không tích.

Bà đang chuẩn thứ .

Mà mục tiêu là tôi.

Tôi gửi đoạn video cho Trần Khải.

Anh gọi lại gần như ngay lập tức.

mai đừng về nhà mình.”

“Tôi .”

“Cũng đừng gặp bà nơi không có người.”

“Tôi sẽ thay đổi chuyến bay.”

“Không.”

Trần Khải nói.

“Nếu không xuất hiện, bà đổi kế hoạch.”

“Chúng định làm .”

“Cách tốt nhất là báo cảnh sát về nguy cơ có người dàn dựng vụ việc, đồng thời chuẩn người chứng kiến.”

Tôi nhìn màn đêm ngoài cửa sổ.

“Được.”

Sáng hôm , tôi trở về phố sớm hơn dự kiến ba tiếng.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.