Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2gA4jWFjtP

Xịt Khóa Nền Colorkey 100ml - Kiềm Dầu, Giữ Makeup Lâu Trôi, Không Mốc Nền, Hỗ Trợ Cấp Ẩm Nhẹ

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 21

bẫy.

An An nhiên giơ tay, chỉ một hàng kẹp treo phim trên .

“Không cửa này.”

Sắc Đổng Diên trầm xuống.

“Mày đùa tao?”

An An hắn.

“Bà ngoại từng nói trẻ con không thể đi đó, nếu không sẽ bị lạc.”

“Nơi khiến người ta bị lạc sẽ không treo khóa.”

“Ổ khóa thứ để cho người ngoài .”

Trong hiệu ảnh yên tĩnh chết.

Đổng Diên chậm rãi quay đầu, hàng kẹp treo phim đã gỉ.

Các kẹp treo phim được cố định trên một thanh sắt.

Một đầu thanh sắt chìm trong .

Đầu kia buông xuống một sợi dây kéo cũ.

An An đi tới, đưa tay nắm lấy dây kéo.

Lòng bàn tay con toàn mồ hôi.

Con không biết khi kéo xuống sẽ xảy ra chuyện gì.

Nhưng nó biết Đổng Diên sắp mất kiên nhẫn.

Con dùng sức kéo mạnh.

Thanh sắt phát ra tiếng ma sát chói tai.

Bức phía phòng tối chậm rãi mở ra một khe hẹp.

Một luồng gió ẩm thổi ra từ khe .

Trong gió mùi đất.

một mùi khói rất nhạt.

Cuối cùng Đổng Diên cũng bật cười.

“Tìm rồi.”

Nhưng ngay giây tiếp theo, trong khe vang lên một tiếng động khẽ.

Giống người ở trong chậm rãi giẫm vỡ một viên đá nhỏ.

18

Phía cửa người.

này không chỉ An An nghe .

Đổng Diên cũng nghe .

Nụ cười của hắn biến mất.

Nhân viên ngân hàng sợ hãi lùi một bước.

Khương Hòa lợi dụng nửa giây ấy, ngột dùng vai đâm cổ tay Đổng Diên.

Sợi dây mảnh trong tay hắn bị va lệch.

An An đúng thời cơ, nhào tới ôm eo Khương Hòa, kéo cô sang phía kia phòng tối.

Nhưng hai chân Khương Hòa vẫn mềm nhũn.

Họ chỉ di chuyển được chưa đầy hai bước.

Đổng Diên túm tóc Khương Hòa, kéo mạnh cô trở .

Khương Hòa đau bật ra một tiếng rên.

Mắt An An đỏ lên.

Con cầm chiếc thùng nhựa dưới đất ném về phía hắn.

Chất hóa học màu sót trong thùng hắt lên nửa người Đổng Diên.

Đổng Diên nghiêng đầu né tránh nhưng trên vẫn bị bắn vài giọt.

Hắn chửi khẽ, giơ chân đá An An ngã xuống.

Lưng An An đập quầy, đau mức mắt tối sầm.

Nhưng tiếng bước chân cửa không tới gần.

Nó dừng cửa.

Giống đang chờ đợi.

Đổng Diên dùng tay lau , ánh mắt âm trầm.

“Điền Minh Viễn.”

“Người của anh nhanh thật.”

trong cửa không ai trả lời.

Chỉ tiếng hít thở rất khẽ.

An An nằm dưới đất, nhiên ngửi một mùi.

Ngọt phát ngấy, hơi chua.

Kẹo cam bị hỏng.

Toàn thân con cứng đờ.

Không người của Đội trưởng Điền.

người ông ho.

Hoặc nói đúng hơn, kẻ thực sự đá cửa.

Đổng Diên cũng hiểu ra.

Sắc hắn khó coi hơn lúc .

“Sao mày ở đây?”

Người trong cửa cuối cùng cũng ho một tiếng.

Tiếng ho nặng hơn trong điện thoại, giống lồng ngực chứa đầy tro bụi cũ.

“Ông Đổng.”

“Ông chủ Lương bảo tôi xem ông định một mình lấy hết đồ hay không.”

Đổng Diên cười lạnh.

“Bản thân ông ta không dám nên phái một con chó?”

Người ông đi ra khỏi cửa .

Hắn rất cao.

Mặc một chiếc khoác dài màu .

Vành mũ kéo rất thấp.

Tay đeo găng, vị trí ngón út vẫn hoàn chỉnh.

An An chằm chằm bàn tay hắn.

hắn nói mình bị cụt một đoạn ngón út, đó manh mối giả.

này, hắn thậm chí lười tiếp tục giả vờ.

Người ông An An.

gặp nhau rồi.”

Khương Hòa vô thức chắn An An.

Nhưng chính cô cũng không thể đứng vững.

Người ông hai mẹ con, trong giọng mang theo ý cười.

“Phiền phức thật.”

“Người đã chết một sao khó đối phó hơn người sống?”

Ánh mắt Đổng Diên trầm xuống.

“Câm miệng.”

Nhưng người ông dường không sợ hắn.

“Ông Đổng sợ gì?”

“Sợ bọn họ biết ông cũng không người cuối cùng sao?”

Tim An An ngột đập mạnh.

Vẫn người.

Người đứng Đổng Diên cũng không Lương Thừa Viễn.

ngoài hiệu ảnh nhiên truyền một tiếng va chạm.

Cửa cuốn bị người ngoài đâm mạnh một .

Ngay đó giọng Đội trưởng Điền.

“Người trong nghe đây.”

“Thả con tin ra.”

Đổng Diên kéo Khương Hòa chắn người.

Nhưng người ông không hoảng loạn.

Hắn lấy một ống tròn nhỏ trong túi ra, ném xuống cửa phòng tối.

Khói trắng phun ra.

Hiệu ảnh một nữa bị khói dày bao phủ.

An An bịt miệng mũi, nằm sát xuống đất.

Con nhớ đêm qua.

Khói bay lên trên.

Con người cúi thấp xuống.

Khương Hòa cũng muốn nằm xuống nhưng bị Đổng Diên giữ chặt.

An An nghe tiếng ho bị kìm nén của mẹ, trong lòng giống bị lửa thiêu.

Con không thể lao tới.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.