Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7psAsKVepc

Khăn Giấy Rút 1280 Tờ Treo Tường Bông Sen Vàng - BỊCH TO

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 23

Người đàn ông hét lên đau đớn.

Cửa cuốn bên ngoài cuối cùng cũng bị đâm bật.

truyền .

“An An!”

An An không trả lời.

Con bé nắm chặt phim âm bản, chạy cầu thang.

Không phải con bé không tin .

Mà vì Đổng Diên vẫn đang giữ Khương Hòa.

Nếu con bé rời khỏi đây, mẹ không giá trị trao đổi.

Cầu thang ngắn.

Bên dưới là một hầm phòng không .

Tường ẩm ướt, dưới đất đọng nước.

Phía xa truyền đến tiếng chân.

Một người đang kéo một người khác đi.

Gót giày Khương Hòa cọ trên đất, phát ra những âm thanh đứt quãng.

An An lần theo tiếng động đuổi tới.

Con bé không dám gọi mẹ.

Nó sợ Đổng Diên ra trước.

Ở góc hầm có một cánh cửa hé mở.

Sau cửa phát ra sáng đỏ mờ.

An An dán sát tường tới gần.

Con bé nhìn thấy Đổng Diên trói Khương Hòa bên một ống đã gỉ.

Khương Hòa cúi , sắc nhợt nhạt.

Miếng kim loại trên vai cô vẫn , có lẽ bên trong chứa loại thuốc khiến người ta tê liệt.

Đổng Diên đang lục túi Khương Hòa.

Hắn không tìm được miếng .

Bởi vì miếng thật nằm trong .

Đổng Diên khẽ chửi.

“Rốt cuộc già đã giấu hồ sơ chính ở đâu?”

Lòng bàn An An đầy máu.

Con bé không lao ra.

Nó nhìn xung quanh.

Dưới đèn đỏ có một hàng hòm thư .

Trên cửa hòm thư phủ đầy bụi.

Chỉ có một ngăn được lau sạch.

Hơi thở An An ngừng lại.

Trước đây hiệu ảnh Vọng Giang nhận giữ ảnh và thư từ.

ngoại từng nói nơi không ai tìm kiếm không phải nơi không có người đến.

Mà là nơi tất cả mọi người đều đi qua mỗi ngày nhưng không bao giờ nhìn kỹ.

An An chậm rãi đưa , kéo ngăn hòm thư sạch ấy ra.

Bên trong có một ống giấy da bò.

Trên ống giấy viết cha Khương Hòa.

Đổng Diên đột ngột quay .

Hắn đã nhìn thấy.

“Đặt .”

An An ôm lấy ống giấy, quay người bỏ chạy.

Đổng Diên rút dao, dí sát cổ Khương Hòa.

“Mày chạy thêm một nữa xem.”

An An dừng lại.

Đôi mắt con bé đỏ đến đáng sợ.

Đổng Diên nhìn chằm chằm ống giấy trong lòng con bé, khàn đi.

“Đưa cho tao.”

Đúng lúc này, từ kia hầm truyền đến tiếng chân.

Không phải .

Tiếng chân ấy chậm.

vững vàng.

một người đàn ông vang lên trong bóng tối.

“Đổng Diên.”

“Đã nhiều năm như vậy, mày vẫn chỉ biết bắt nạt trẻ con.”

20

An An ôm ống giấy, lưng dán bức tường ẩm ướt.

Dao của Đổng Diên đang đặt bên cổ Khương Hòa, chỉ cần hạ thêm nửa tấc chảy máu.

đèn đỏ dao động, chiếu rõ khuôn người trong bóng tối.

Đó là một người đàn ông khoảng hơn năm mươi tuổi, tóc đã hoa râm, mặc một áo khoác , trong xách một hộp gỉ.

Đổng Diên nhìn ông, lần tiên mắt trở nên hỗn loạn.

.”

“Ông vẫn sống.”

Người đàn ông bật cười, nhưng trong nụ cười không có chút ấm áp nào.

“Các người đổi , đốt hồ sơ, lại làm giấy chứng tử cho .”

“Đáng tiếc, người chết cũng có thể quay trở lại.”

Ngón An An siết chặt.

.

Con bé từng nhìn thấy cái này trên túi phim âm bản.

sau của túi mang số mười ba ghi thật là .

Đổng Diên lạnh .

“Ông trốn hai mươi mốt năm, bây giờ xuất hiện để chịu chết?”

đặt hộp đất.

không xuất hiện để chịu chết.”

xuất hiện để làm chứng.”

Đổng Diên bật cười.

“Nhân chứng là người dễ chết .”

nhìn An An.

“Đứa trẻ, đừng đưa ống giấy cho hắn.”

“Bên trong không phải thứ hắn sợ .”

Sắc Đổng Diên lập tức trầm .

Tim An An đập mạnh.

Con bé cúi nhìn ống giấy trong lòng.

Nếu ống giấy không phải thứ quan trọng , tại sao ngoại lại viết ông ngoại lên đó?

giống như biết con bé đang nghĩ gì.

ngoại cháu sợ là hai mẹ con bị ép tới cùng.”

“Vì vậy để lại nhiều lớp cửa giả.”

“Hồ sơ gốc thật sự nằm ở thứ mỗi ngày trong hiệu ảnh đều có người chạm , nhưng không ai mở ra.”

An An đột nhiên nhớ tới máy ảnh phủ đầy bụi ở phòng trước.

máy ảnh kiểu được Đổng Diên nối thêm dây.

Thứ được chạm nhiều trong hiệu ảnh không phải cửa, không phải phòng tối.

Mà là máy ảnh.

Khương Hòa cũng nghĩ ra.

Cô đột ngột ngẩng mắt, nhìn về phía ngực Đổng Diên.

Đổng Diên vô thức giữ lấy máy ảnh.

Chính trong khoảnh khắc ấy, vang lên từ kia hầm.

“Thả cô ấy ra.”

Vài luồng sáng mạnh đồng thời chiếu .

Đổng Diên kéo Khương Hòa chắn trước người mình.

“Tiến thêm một , giết cô ta.”

dừng lại.

Trên ông có một vết máu, rõ ràng vừa lao từ phía trên.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.