Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8KoRTofsPj

Tẩy da chết mặt cà phê Đắk Lắk Cocoon cho làn da mềm mại & rạng rỡ 150ml
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Hy vọng sau này có khả năng, em cũng sẽ thắp sáng con đường cho người khác.”
Tôi giữ tấm thiệp suốt hai mươi .
Đến hôm nay, cuối cùng cũng làm được.
Sau buổi lễ, Chu Minh tìm thấy tôi trên sân thượng viện.
Anh đưa cho tôi một cốc nước ấm.
“Lại trốn ở khóc sao?”
“Tôi không khóc.”
“Mắt đỏ rồi.”
“Gió thổi.”
Anh không vạch trần.
Chỉ đứng cạnh.
Một lúc sau, anh nói:
“Bệnh viện tỉnh mời tôi về làm trưởng khoa.”
Tôi quay sang.
“Chúc mừng.”
“Tôi từ chối.”
“Tại sao?”
“Bởi ở có người cần tôi.”
Tôi khẽ nhíu mày.
“Anh không nên từ bỏ cơ hội tôi.”
“Không chỉ cô.”
Chu Minh mái nhà dưới chân núi.
“Ở thiếu bác sĩ.”
“Bọn trẻ cần người theo dõi sức khỏe.”
“Bệnh viện huyện cũng đang xây khoa .”
“ là lựa chọn nghề nghiệp tôi.”
Anh quay sang tôi.
“Còn việc muốn ở gần cô chỉ là một phần.”
Tôi im lặng.
Chu Minh lấy từ túi áo ra một hộp nhỏ.
Tôi lập tức nói:
“Anh đừng quỳ.”
Anh bật cười.
“Tôi chưa định cầu .”
Anh mở hộp.
trong là một chìa khóa.
“Tôi thuê căn nhà cạnh trường.”
“Chủ nhà cho phép sửa lại.”
“Tôi muốn hỏi cô có đồng ý cùng thiết kế một phòng cho bọn trẻ không.”
Tôi ngẩn ra.
Anh không cầu tôi bước ngay vào một cuộc nhân .
Không dùng sự hy sinh để ép tôi cảm động.
Không bắt tôi chịu trách nhiệm cho quyết định anh.
Anh chỉ mời tôi cùng xây dựng một không gian nhỏ.
Từng bước một.
Chậm rãi và tôn trọng.
Tôi nhận chìa khóa.
“Được.”
Chu Minh mỉm cười.
“Vậy tôi có thể là một cơ hội không?”
“Chỉ là cơ hội.”
“Đủ rồi.”
Anh không tiến lại ôm tôi.
Chỉ lặng lẽ đứng cạnh.
Khoảnh khắc ấy, tôi đột nhiên tình tốt đẹp không khiến người ta sợ hãi.
Nó không bắt một người liên tục chứng minh giá trị bằng sự hy sinh.
Cũng không cầu kiệt sức xứng đáng được trân trọng.
16
Lần cuối cùng tôi gặp là sau ly h/ôn.
Đơn vị anh tham gia chương trình diễn tập phòng cháy tại Nam Xuyên.
Anh quay lại tuyến đầu, nhưng không còn giữ chức đội trưởng.
Di chứng ở chân càng rõ.
Sau hoàn thành buổi hướng dẫn, anh đến viện tìm tôi.
ấy tôi đang cùng Chu Minh kiểm tra danh sách học sinh cần khám mắt.
đứng ngoài cửa rất lâu.
Tôi thấy anh trước.
“Có chuyện gì sao?”
Anh bước vào.
Ánh mắt dừng trên nhẫn đơn giản ở tay tôi.
là nhẫn đính Chu Minh tặng tháng trước.
chằm chằm vài giây.
“Em sắp kết ?”
“.”
“ nào?”
“Tháng mười.”
Anh khẽ gật đầu.
“Chúc mừng.”
“Cảm ơn.”
Chu Minh chủ động rời đi, để lại không gian cho tôi.
lấy từ lô ra một hộp giấy.
trong là toàn bộ tôi từng viết cho anh trong thời gian điều trị.
Không tình.
Chỉ là tờ giấy nhỏ.
“Hôm nay em có tiết, cháo ở trong nồi.”
“Thuốc màu trắng uống sau bữa ăn.”
“Em hẹn bác sĩ lúc giờ.”
“Đau thì gọi em, đừng cố chịu.”
“ mai ta tập thêm phút.”
“Mệt thì nghỉ, em ở .”
Hơn một nghìn .
Tôi viết hàng nghìn mảnh giấy như vậy.
giữ lại tất cả.
“Anh muốn trả cho em.”
Tôi không nhận.
“Anh cứ giữ đi.”
“Anh thường xuyên đọc .”
“Tùy anh.”
Anh tôi.
“Chi Ý, mấy qua anh luôn nghĩ.”
“Nếu anh không đi tìm Hứa Yên, nếu anh đọc đúng tên trên bó hoa, nếu anh trở về ăn tối với em, ta có ly h/ôn không?”
Tôi suy nghĩ rồi đáp:
“ sẽ có.”
cười khổ.
“ sao?”
“Bởi bó hoa không nguyên nhân.”
“Nó chỉ là giọt nước cuối cùng.”
“Cho dù hôm anh làm đúng, tháng trước tồn tại.”
“Có thể em sẽ ở lại lâu hơn.”
“Nhưng cuối cùng sẽ tỉnh ngộ.”
Anh cúi đầu.
“Anh từng nghĩ chỉ cần mình không phản bội về thể xác thì xứng đáng làm chồng.”
“Sau này anh , có sự phản bội còn tàn nhẫn hơn.”
“Anh để em gánh trách nhiệm người vợ.”
“Nhưng lại trao cảm xúc người cho người khác.”
Tôi không nói gì.
tiếp tục:
“Sau em đi, anh biết căn nhà lạnh thế nào.”
“Không nhắc anh uống thuốc.”
“Không chuẩn bị túi chườm trời mưa.”
“Không đợi cửa.”
“Lúc anh việc mình từng xem là đương nhiên thật ra đều là tình .”
Tôi nhẹ giọng:
“Anh được là tốt.”
“Nhưng Chi Ý.”