Quỷ Xin Một Bữa Cơm

Quỷ Xin Một Bữa Cơm

Hoàn thành
6 Chương
0

Khi còn nhỏ, tôi từng tận mắt gặp một gã ăn xin đứng trước cổng nhà.

Hắn không mở miệng xin xỏ lấy một lời, cũng chẳng làm gì khác ngoài việc đứng im bất động. Đôi mắt cứ dán chặt vào bát cơm trên tay tôi, như đã nhìn từ rất lâu.

Thấy hắn đáng thương, tôi theo bản năng bưng bát cơm định mang ra.

Không ngờ vừa bước được một bước, ông nội đã giữ chặt cổ tay tôi lại.

Ông nhìn thẳng về phía gã ăn xin, ánh mắt lạnh lẽo khác hẳn ngày thường, rồi chậm rãi cất tiếng:

“Cơm nhà tôi chỉ dành cho người sống. Muốn xin thì sang nơi khác.”

Từ khi có ký ức, tôi đã sống cùng ông nội.

Đó là những năm cuối thập niên tám mươi. Cả vùng núi nghèo xác xơ, ai nấy đều chật vật mưu sinh. May mắn là mỗi nhà vẫn còn đủ cái ăn qua ngày.

Ông nội là người thợ mộc duy nhất trong làng.

Tay nghề của ông nổi tiếng khắp vùng. Bàn ghế, tủ giường hay quan tài, hễ do ông làm đều chắc chắn, bền đẹp. Nhờ vậy mà cuộc sống của hai ông cháu cũng đỡ vất vả hơn nhiều người.

Nhưng điều khiến dân làng thật sự kính nể ông không chỉ nằm ở nghề mộc.

Ông còn là người chuyên đứng ra lo liệu tang lễ.

Từ việc đóng quan tài, dựng linh đường cho đến sắp xếp mọi nghi thức ma chay, chỉ cần trong làng có người qua đời thì người đầu tiên mọi người nghĩ tới luôn là ông nội tôi.

Chiều hôm ấy, mặt trời vừa khuất sau dãy núi.

Hai ông cháu ngồi ăn cơm bên chiếc bàn gỗ nhỏ giữa sân.