Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9ANYTFooyt

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tha thứ không đồng nghĩa với tiếp tục hy .
Lương thiện phải giới hạn.
12
Sau một tái cấu trúc, ty dần ổn định.
khoản tiền chiếm đoạt được thu hồi hơn một nửa.
Ba dự án lớn bắt đầu lời.
không không cắt giảm mà còn được phần thưởng Chu Minh giữ .
Tôi xóa bỏ quy định bắt nữ phải nghỉ sau khi .
Thiết lập đường dây hỗ trợ người gặp b/ạ/o h/à/nh gia đình.
Thành lập quỹ vay khẩn cấp cho hoàn cảnh khó khăn.
Trong buổi họp cuối , một nữ trẻ chạy cảm ơn tôi.
Cô quỹ hỗ trợ đã giúp cô thuê được chỗ ở mới, rời khỏi người bạn trai thường xuyên đ/á/nh .
Tôi nhìn vết sẹo mờ nơi cổ tay cô , bỗng nhớ .
Tôi .
“Người cứu cô không phải ty.”
“Là cô.”
“ ty chỉ mở một cánh cửa.”
“Người bước vẫn là cô.”
Cô khóc.
Tôi đỏ mắt.
lẽ tôi sống sót khỏi hôn không chỉ để thù Chu Minh.
Mà còn để một nào đó, tôi thể với người đang mắc kẹt giống rằng họ vẫn còn đường ra.
Không cần đợi đối phương thay đổi.
Không cần đợi phép màu.
Chỉ cần quyết định cứu lấy bản thân.
Cuối , tôi nhận được lời mời tham dự một diễn đàn doanh nghiệp.
Tên tôi xuất hiện trên màn hình lớn với chức danh chủ tịch ty.
Người dẫn chương trình nhắc khủng hoảng trước và quá trình phục hồi.
Không nhắc tôi là vợ Chu Minh.
Không gọi tôi là người phụ nữ đứng sau anh ta.
Lần đầu tiên, tôi xuất hiện bằng tên của .
Tô Vãn.
Không phải vợ .
Không phải dâu nhà nào.
Không phải người phụ nữ không biết .
Chỉ là Tô Vãn.
Sau buổi lễ, tôi nhận được một bức do gửi.
Trong , Chu Minh đang ngồi trước chiếc tivi cũ trong căn phòng thuê.
Trên màn hình là cảnh tôi nhận giải.
Anh ta gầy gò, lưng còng xuống, đôi mắt nhìn màn hình không chớp.
Bà Trương ngồi phía sau nhặt rau.
Căn phòng nhỏ mức xe lăn gần như không thể xoay.
Người gửi Chu Minh hiện làm tư vấn trực tuyến tại nhà.
Phần cổ phần còn của anh ta đã được dùng thanh toán nợ.
Số tiền kiếm được chỉ đủ tiền thuê phòng và phục hồi chức năng.
Anh ta tìm nhiều người bạn cũ.
Nhưng không muốn giúp.
còn quyền thế, anh ta đã đắc tội quá nhiều người.
Người duy nhất thật lòng đứng cạnh anh ta đã anh ta đẩy đi.
Tôi xóa bức .
Không vui.
Không buồn.
Chỉ cảm thấy xa lạ.
13
Hai sau, bà Trương mắc bệnh.
Em gái Chu Minh không muốn sóc.
Cô ta lấy lý do nhà chật, còn nhỏ, chồng không đồng ý.
Cuối cùng, mọi trách nhiệm rơi lên người Chu Minh.
Anh ta vừa làm , vừa mẹ, sống càng khó khăn.
Một buổi sáng, tôi nhận được gọi từ số lạ.
Đầu dây bên kia là giọng bà Trương.
“Tô Vãn.”
“Tôi sắp không khỏi rồi.”
Tôi im lặng.
Bà ta khóc.
“ trước là tôi không tốt.”
“Tôi không nên mắng cô.”
“Không nên ép cô .”
“ không nên dung túng Minh Minh.”
“Cô quay về gặp nó một lần được không?”
“Nó vẫn giữ của cô.”
“Nó thật sự biết sai rồi.”
Tôi nhìn tia nắng chiếu cửa sổ văn phòng.
“Bà xin lỗi vì thực sự hiểu sai, hay vì người sóc bà không tốt bằng tôi?”
Bên kia im bặt.
Tôi tiếp tục.
“ tôi sốt bốn mươi độ, bà vẫn bắt tôi xuống bếp nấu cơm cho cả nhà.”
“ tôi sảy th/ sớm mà không biết mang th/, bà tôi giả vờ yếu đuối.”
“ Chu Minh đ/á/nh tôi, bà bảo đàn ông nóng tính là bình thường.”
“Bà không chỉ dung túng.”
“Bà đã giúp anh ta tin rằng làm tổn thương tôi không cần giá.”
Giọng bà Trương run rẩy.
“Nhưng tôi đã già rồi.”
“Cô không thể bỏ sao?”
“Tôi không thù bà.”
“Không đòi bà bồi thường.”
“ không can thiệp vào sống hiện tại của bà.”
“Đó đã là bỏ .”
“Còn quay về sóc, không thể.”
Tôi cúp máy.
Chiều hôm đó, Chu Minh gửi cho tôi một tin nhắn.
Chỉ một câu.
“Anh xin lỗi.”
Tôi nhìn hai chữ rất lâu.
Sau đó xóa đi.
lời xin lỗi quá muộn.
Không phải vì người nghe còn tức giận.
Mà vì vết thương đã lành, người thương đã bước sang đời khác.
Lời xin lỗi lúc không còn là chìa khóa.