Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/AKZVrYRd2A

GLADE Bộ Máy & Lõi Xịt Thơm Phòng Tự Động Lưu Hương Tự Nhiên Đến 70 ngày 252ml
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Sư phụ.
Không.
Không đúng.
Là một Thanh Huyền trẻ hơn.
Khoảng mươi tuổi.
mặc đạo bào trắng.
Khóe môi vẫn mang nụ cười quen thuộc.
Nhưng…
Hai cổ .
Lại xích đen khóa chặt.
khẽ mở miệng.
Dường muốn điều gì.
Nhưng không phát ra âm thanh.
Ngay sau đó.
Một bàn từ trong bóng tối vươn ra.
Che kín miệng .
Khung cảnh lập tức biến mất.
…
Ta quay sang Trần .
“Sư phụ từng nhốt ở đây?”
im rất .
cùng mới đáp.
“Không.”
“Đó là…”
“Ảo ảnh.”
“Khách điếm.”
“Thích dùng điều con sợ nhất.”
“Để thử con.”
Ta không hỏi nữa.
Tiếp tục đi lên.
…
cầu thang.
Là một cánh cửa gỗ màu đen.
Không khóa.
Không biển.
Ta nhẹ nhàng đẩy cửa.
“Két…”
Cánh cửa mở ra.
Phía sau.
Không phải căn phòng.
Mà là…
Một khoảng sân rất lớn.
Giữa sân có một cổ thụ.
Thân to mười người ôm không xuể.
Cành lá che kín bầu trời.
Từng cánh hoa vàng rơi xuống.
Mùi thơm lan khắp không gian.
Dưới gốc .
Có một bàn đá.
Một người đang pha trà.
Đó không phải chủ quán.
Mà là một thiếu niên.
Khoảng mười bảy, mười tám tuổi.
Áo xanh.
Tóc dài.
Dung mạo tuấn tú.
Hắn ngẩng đầu nhìn ta.
Khẽ cười.
“ trăm rồi.”
“ cùng.”
“Cũng có người.”
“Đi được đây.”
Ta nhìn hắn.
Trong Thiên Nhãn.
Thiếu niên trước mặt.
Không có nhân quả.
Không có mệnh số.
Không có quá khứ.
Không có tương lai.
hệt…
Người mặc hắc bào mà ta gặp trong Tàng Thư Các.
Thiếu niên rót một trà.
Đặt xuống đối diện.
“Mời .”
Ta không .
hỏi:
“ là ?”
Thiếu niên mỉm cười.
“Khách trọ.”
“Ở bao rồi?”
Hắn suy nghĩ một chút.
Rồi nhẹ nhàng đáp.
“Ta không nhớ.”
“Có lẽ…”
“Một nghìn .”
xong.
Hắn chậm rãi ngẩng đầu nhìn phía trên.
“Ta ở quá .”
“ nỗi…”
“Quên mất.”
“Mình tên gì.”
Ngay khoảnh khắc ấy.
của sư phụ trong ta rung dữ dội.
Một hàng vàng hiện lên nhanh mức gần cháy sáng.
“Cẩn thận.”
“Hắn là…”
Dòng mới hiện được một nửa.
bỗng tối sầm.
có một sức mạnh vô hình.
Đã cưỡng ép cắt đứt lời cảnh báo cùng của sư phụ.
Chương 8: Vị Khách Đã Quên Tên
trong ta tối sầm.
Dòng vàng hiện được .
“Hắn là…”
Rồi biến mất.
đầu tiên kể từ khi rời Tàng Thư Các.
Có người…
Có thể ngăn của sư phụ.
Ta khẽ siết chặt .
vết nứt trên mặt dường sâu thêm một chút.
Thiếu niên dưới gốc vẫn bình thản rót trà.
tất vừa rồi đều không liên quan hắn.
Hắn nâng trà.
Khẽ mỉm cười.
“ đi.”
“Đã rất .”
“Không có chuyện với ta.”
Ta không .
lẽ mở Thiên Nhãn.
Điều khiến ta càng kinh ngạc hơn là…
Vẫn không nhìn thấy gì.
Không nhân quả.
Không khí vận.
Không mệnh tuyến.
thiếu niên này chưa từng tồn tại.
Hắn nhìn vẻ mặt của ta.
Khẽ bật cười.
“Đừng nhìn nữa.”
“Con mắt ấy.”
“Không thấy được ta.”
Ta ngẩng đầu.
“ biết Thiên Nhãn?”
Hắn gật đầu.
“Biết.”
“ cũng biết sư phụ ta?”
“Biết.”
“Biết Tàng Thư Các?”
“Biết.”
Ta hỏi liên tiếp câu.
Hắn đều đáp rất bình tĩnh.
Nhưng…
Không giải thích thêm bất cứ điều gì.
…
Gió khẽ thổi.
Hoa vàng rơi đầy bàn đá.
Thiếu niên đưa .
Đón lấy một cánh hoa.
“Tang Tang.”
“Hai mươi nay.”
“Con lớn rồi.”
Ta lập tức khựng lại.
“ biết tên ta.”
Hắn mỉm cười.
“Không biết.”
“Ta còn biết.”
“ đầu con tập đi.”
“ ngã .”
“ đầu học vẽ bùa.”
“Đốt cháy nửa căn bếp.”
“ đầu ăn bánh .”
“Ăn liền mười hai cái.”
Tim ta chợt thắt lại.
Những chuyện ấy.
Ngoài sư phụ.
Không biết.
Ta nhìn chằm chằm hắn.
“ rốt cuộc là ?”
Thiếu niên chống cằm.
Nhìn ta đầy hứng thú.
“Con đoán xem.”
Ta im .
Trong đầu nhanh chóng hiện lên vô số khả năng.
Là người quen của sư phụ?
Là người của Tàng Thư Các?
Hay…
Là kẻ địch?
…
Đúng lúc ấy.
Trần từ phía sau bước tới.
vừa nhìn thấy thiếu niên.
Lập tức cúi đầu thật thấp.
“Tiên sinh.”
Thiếu niên khẽ gật đầu.
“Vất vả.”
Trần không dám thêm.
lẽ lui sang một bên.
Ta khẽ nhíu mày.
Ngay Trần cũng gọi hắn là tiên sinh.
Thân phận người này.
E rằng còn cao hơn chủ quán.
…
Thiếu niên đưa trà về phía ta.
“ này.”
“Có thể uống.”
Ta nhìn trà.
Không có âm khí.
Không có tà khí.
Thậm chí…
Còn có một tia linh khí rất thuần khiết.
Ta hỏi:
“Không có độc?”
Hắn bật cười.
“Con thật sự.”
“ Thanh Huyền dạy hỏng rồi.”
“Nghi ngờ tất .”
Ta đáp rất nghiêm túc.
“Sư phụ .”
“Người sống .”
“Đều nhờ cẩn thận.”
Thiếu niên nghe vậy.
người một lúc.
Rồi bật cười rất lớn.
Tiếng cười trong trẻo.
Không hề người đã sống nghìn .
“Đúng.”
“Hắn không sai.”
cùng.
Ta vẫn cầm trà.
Khẽ nhấp một ngụm.
Vừa uống vào.
Một luồng hơi ấm lập tức lan khắp cơ thể.