Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6VMnHvqdgl

Đai ngồi ô tô cho bé EMA - Đai bảo vệ an toàn cho bé, dễ sử dụng và tiện lợi
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Linh lực tiêu hao trong mấy ngày qua.
Thế hồi phục hơn phân nửa.
Ta kinh ngạc nhìn chén trà.
“Đây là…”
Thiếu niên nhẹ nhàng đáp.
“Nước sương.”
“ cây .”
“Một trăm .”
“Mới gom được.”
Ta lập tức đặt chén xuống.
“Quý quá.”
Hắn .
“.”
“Đáng.”
…
Ta nhìn cây sau lưng hắn.
Cây rất lớn.
Nhưng điều kỳ lạ là.
Mỗi cành cây.
Đều buộc một sợi chỉ đỏ.
sợi chỉ kéo dài lên bầu trời.
Giống hệt…
sợi nhân quả ta từng ở Thiên Môn.
Ta đứng dậy.
Đi đến gần.
Mở Thiên Nhãn.
Lúc này.
Cuối cùng ta cũng nhìn .
mỗi sợi chỉ đỏ.
Đều viết một cái .
Có mờ.
Có còn rất mới.
Có ta từng gặp.
Người thương nhân.
Nữ tử áo đỏ.
Tiểu nhị.
Trần bá.
Thậm chí…
Có cả Thanh Huyền.
Ta quay đầu.
“Đây là gì?”
Thiếu niên nhìn theo.
đáp.
“Khế ước.”
“Khế ước?”
“Ừ.”
“ vào .”
“Đều để .”
“Một sợi.”
Ta nhìn sợi chỉ mang Thanh Huyền.
Khác hẳn sợi khác.
Nó không nối lên trời.
nối…
Vào thân cây.
Ta đưa chạm thử.
Ầm!
Trước lập tức hiện lên một đoạn ký ức.
…
mươi trước.
Sư đứng dưới gốc cây .
Đối diện chính là thiếu niên trước mặt.
Khi ấy.
Thiếu niên vẫn mặc áo .
Không khác bây giờ.
Sư lấy trong áo ra một đồng tiền.
Đặt lên bàn đá.
“Ta muốn.”
“Mượn .”
“Giấu một người.”
Thiếu niên im lặng.
hỏi.
“Đổi bằng gì?”
Sư .
“Ba lời hứa.”
Thiếu niên nhìn ông.
“Đáng?”
Sư gật đầu.
“Đáng.”
Khung cảnh kết thúc.
Ta giật mình mở .
Ba lời hứa?
Sư …
giao dịch với ?
…
Thiếu niên vẫn bình tĩnh nhìn ta.
“ ?”
Ta gật đầu.
“Sư muốn giấu ?”
Thiếu niên mỉm .
“.”
Ta khựng .
“?”
“Ừ.”
“Hắn.”
“Giấu .”
“Suốt mươi .”
Lòng ta bỗng dâng lên vô số nghi hoặc.
“Giấu khỏi ?”
Thiếu niên nhìn lên bầu trời.
Ánh lần đầu tiên trở nên nghiêm túc.
“Khỏi.”
“Thiên Môn.”
Ta còn chưa kịp hỏi tiếp.
Thì cả cây bỗng rung chuyển dữ dội.
Toàn bộ lá cây xào xạc.
sợi chỉ đỏ đồng loạt căng thẳng.
Thiếu niên lập tức đứng bật dậy.
Nụ mặt biến mất.
Hắn nhìn về phía cổng sân.
nói.
“Khách không mời.”
“Đến .”
Ngay sau đó.
Tiếng bước chân chậm rãi vang lên.
“…”
“…”
“…”
Một bóng người mặc áo trắng từ màn sương đi ra.
hắn.
Cầm một chiếc đèn giấy trắng.
trong chiếc đèn ấy.
nhốt…
quán .
Chương 9: Người Cầm Đèn Trắng
Tiếng bước chân dừng trước cổng sân.
“.”
“.”
“.”
Người mặc áo trắng đứng yên dưới màn sương.
Toàn thân hắn phủ trong trường bào màu trắng tinh, không dính một hạt bụi.
Mái tóc dài buộc hờ sau lưng.
cầm một chiếc đèn giấy trắng.
Ánh lửa trong đèn không phải màu vàng.
là…
Màu nhạt.
Điều khiến ta kinh ngạc nhất là.
Trong chiếc đèn ấy.
Có một người ngồi.
Không phải linh hồn trẻ ở Quyển 7.
là…
quán .
Người áo đen vừa .
Lúc này ngồi khoanh chân trong đèn.
nhắm nghiền.
Quanh người quấn đầy sợi chỉ trắng.
Giống ngủ rất lâu.
Ta lập tức nhìn sang thiếu niên áo .
Đây là quán.
Vậy…
Người bị nhốt trong đèn là ?
Thiếu niên thở dài.
“Muộn .”
…
Người áo trắng chậm rãi bước vào sân.
Mỗi bước chân.
Đều khiến một cánh hoa rơi xuống.
Hắn nhìn thiếu niên.
Khóe môi nở nụ rất nhạt.
“ trăm .”
“Ngươi.”
“Vẫn chưa đổi .”
Thiếu niên không đáp.
Chỉ đưa .
Đặt chén trà xuống bàn đá.
“Ngươi.”
“Không nên tới.”
Người áo trắng lắc đầu.
“Ta không tới.”
“ sẽ.”
“Đón khách?”
Ta cau mày.
Lời nói của người.
Nghe quen biết từ rất lâu.
Nhưng…
Ẩn chứa rất nhiều điều ta chưa hiểu.
…
Người áo trắng bỗng quay sang nhìn ta.
Ánh rất bình tĩnh.
Không có ác ý.
Cũng không có thiện ý.
Giống nhìn một người quen từ lâu.
“Tiểu Quốc Sư.”
“ lớn.”
Ta nhìn hắn.
“Ngươi biết ta.”
Hắn gật đầu.
“Biết.”
“Sư ta?”
“Biết.”
“Thanh Huyền?”
“Biết.”
“Thiên Môn?”
“Biết.”
giống hệt thiếu niên.
Bất cứ câu hỏi nào.
Hắn cũng biết.
Nhưng…
Không chịu giải thích.
Ta bắt đầu đau đầu.
người sống càng lâu.
Hình càng thích nói một nửa.
…
Người áo trắng nâng chiếc đèn trong .
“Ngươi.”
“Có biết.”
“Đây là gì?”
Ta nhìn kỹ.
Chiếc đèn giấy rất cũ.
thân đèn.
Viết chữ.
“Chưởng Quỹ.”
Ta nói.
“Đây là…”
“Đèn mệnh.”
Người áo trắng hơi bất ngờ.
“.”
“Nhìn ra?”
Ta gật đầu.
“Người trong đèn.”
“Không phải bị nhốt.”
“ …”
“Ngủ.”
Người áo trắng mỉm .
“Thông minh.”
Thiếu niên áo cũng nhìn ta.
Ánh nhiều thêm vài phần tán thưởng.
…
Ta tiếp tục hỏi.
“Vì sao quán ngủ?”
Người áo trắng đặt chiếc đèn xuống.
Bình tĩnh đáp.
“Vì.”
“Đến lượt.”
“Ta.”
Ta càng không hiểu.
“Đến lượt?”
Thiếu niên áo lên tiếng.