Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8KoRTofsPj

Tẩy da chết mặt cà phê Đắk Lắk Cocoon cho làn da mềm mại & rạng rỡ 150ml

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

“Không ai…”

.”

nghe vậy.

Sắc lập tức trắng bệch.

Bà nhìn quanh bốn phía.

Giống như có ai đang nghe lén.

Một lâu sau mới khàn giọng :

“Không không .”

là…”

“Không thể.”

Ta hơi cau mày.

“Không thể?”

đầu.

“Ở tầng ba.”

“Có một quy củ.”

“Ai nhắc đến tên nó.”

“Thì…”

Bà còn chưa hết.

Đột nhiên.

Cổ họng như bị thứ gì bóp nghẹt.

mắt trợn lớn.

Miệng há ra.

hoàn toàn không phát được âm thanh.

Ta lập tức tới.

Một lá bùa trấn hồn dán lên trán bà.

Ầm!

Lá bùa vừa chạm vào.

Đã hóa thành tro.

Ta giật mình.

Lá bùa của ta.

Lần đầu vô hiệu.

Ngay sau đó.

Trên cổ bà .

Chậm rãi hiện lên một sợi dây màu đen.

Không biết xuất hiện đâu.

Nó siết càng càng chặt.

Ta mở Thiên Nhãn.

Trong khoảnh khắc.

Ta nhìn thấy đầu còn lại của sợi dây.

Không buộc vào người.

Không buộc vào .

Xuyên thẳng lên bầu trời.

Giống như.

Có ai đó ở rất cao.

Đang kéo nó.

Ta không nghĩ nhiều.

Lập tức rút kiếm gỗ đào sau lưng.

Chém .

“Keng!”

Tiếng va chạm vang lên.

Sợi dây đen bị chém đứt.

kiếm gỗ đào cũng rung lên dữ dội.

Đầu ngón tay ta tê rần.

Lực phản chấn .

Mạnh hơn bất cứ tà vật nào ta từng gặp.

Sợi dây vừa đứt.

lập tức quỳ đất.

Ho sặc sụa.

Khóe miệng trào má/u.

Một lâu sau mới thở được.

Bà nhìn ta.

Ánh mắt đầy kinh hãi.

“Con…”

“Con chém đứt rồi?”

Ta đầu.

“Đó là gì?”

run rẩy.

“Thiên…”

Bà vừa được một .

Đồng tiền trong tay áo ta lập tức phát sáng.

Một hàng hiện lên.

“Đừng để bà .”

Ta lập tức đưa tay bịt miệng bà.

Ngay .

Ầm!

Một tia sét màu đen trên trời bổ .

Đánh trúng đúng chỗ bà vừa quỳ.

đất nổ tung.

Đá xanh vỡ vụn.

Nếu chậm thêm nửa nhịp.

Bà đã tan xác.

Ta chậm rãi ngẩng đầu.

Bầu trời vẫn sáng.

Không có mây.

Không có sấm.

Vậy tia sét kia…

Đến đâu?

Bé gái váy trắng ôm lấy cánh tay ta.

Giọng run run.

“Tỷ tỷ…”

“Nó…”

“Giận rồi.”

Ta .

“Ai giận?”

hãi nhìn lên trời.

Không .

Chỉ lắc đầu liên tục.

Đúng .

Một tiếng rất xa.

vang lên.

“Keng…”

“Keng…”

“Keng…”

Khác với của Tàng Thư Các.

Tiếng này.

Mang theo cảm giác già nua.

Giống như đã vang lên hàng nghìn năm.

Toàn bộ cư dân vừa trốn trong .

Đồng loạt mở cửa.

không ai ra.

Chỉ đầu thật thấp.

Nhìn về cuối con phố.

Ta cũng quay đầu.

Cuối phố.

Một nam nhân mặc áo xanh đang chậm rãi tới.

Hắn khoảng hơn ba mươi tuổi.

Dung mạo bình thường.

Trên lưng đeo một hòm sách cũ.

Trong tay cầm chiếc đồng nhỏ.

Cứ mỗi đi.

Hắn lại lắc một lần.

“Keng…”

“Keng…”

“Keng…”

Điều khiến ta chú ý nhất là…

Trong Thiên Nhãn.

Người này…

Không có bóng.

cũng không quỷ.

Trên người hắn.

Phủ kín những dòng vàng cổ xưa.

Giống như.

Cả cơ thể đều được tạo thành văn tự.

Nam nhân dừng lại ta.

Ánh mắt rơi lên bé gái váy trắng.

Khẽ thở dài.

“Con bé…”

“Lại sắp nhớ ra.”

Ta lên chắn đứa bé.

“Ngươi là ai?”

Nam nhân khẽ chắp tay.

“Tại hạ.”

“Người gác tầng ba đời thứ bảy.”

“Phụng lệnh.”

“Trông coi.”

“Những kẻ đã bị thiên địa lãng quên.”

Ta khẽ siết chặt kiếm gỗ đào.

“Vậy…”

“Nó là ai?”

Nam nhân nhìn bé gái.

Trong mắt thoáng qua vẻ thương xót.

Rất lâu sau.

Hắn mới chậm rãi đáp:

“Nó…”

“Không người.”

“Không quỷ.”

“Không thần.”

“Cũng không thuộc luân hồi.”

“Nó là…”

“Sai lầm đầu .”

Thiên từng tạo ra.”

Chương 3: Sai Lầm Đầu Của Thiên

“Sai lầm đầu của Thiên ?”

Ta nhìn người gác tầng ba.

Lòng bàn tay siết chặt chuôi kiếm gỗ đào.

khi núi đến nay.

Ta từng gặp quỷ, gặp yêu, gặp Họa Chủ, gặp Quỷ Quốc Chi Chủ, thậm chí còn biết đến Thiên Môn.

Đây là lần đầu .

Có người dùng “Thiên ”.

Người gác tầng ba khẽ đầu.

“Đúng.”

“Chính là Thiên .”

Hắn đưa mắt nhìn bé gái váy trắng.

Trong ánh mắt không có hãi.

Chỉ có thương xót.

“Con bé…”

“Đáng lẽ không nên sinh ra.”

Bé gái vô thức lùi về sau.

Nắm chặt góc áo ta.

Đôi mắt đỏ hoe.

“Tỷ tỷ…”

“Ông …”

“Không thích .”

Ta xoa đầu nó.

“Không sao.”

“Có tỷ ở đây.”

Nó lập tức cười.

Nụ cười rất ngoan.

Rất sạch sẽ.

Ta càng nhìn.

Càng không tin một đứa trẻ như vậy lại là “sai lầm của Thiên ”.

Người gác tầng ba khẽ thở dài.

“Tiểu Quốc Sư.”

“Con.”

“Có biết.”

“Vì sao tầng ba không có thời gian không?”

Ta lắc đầu.

Hắn nhìn lên bầu trời.

“Vì nơi này.”

“Không thuộc.”

“Hiện tại.”

“Không thuộc.”

“Quá khứ.”

“Cũng không thuộc.”

“Tương .”

“Nơi đây…”

“Là khe hở.”

“Giữa thiên địa.”

Ta chợt nhớ đến lời thiếu niên áo xanh ở Dạ .

Có những người…

Đã bị thiên địa xóa khỏi luân hồi.

Có lẽ.

Tầng ba chính là nơi giữ họ.

Ta hỏi:

“Con bé cũng bị xóa?”

Người gác tầng ba đầu.

“Không.”

“Nó bị xóa.”

“Sớm hơn.”

“Luân hồi.”

Ta hơi khựng lại.

“Sớm hơn?”

“Nó.”

“Chưa từng.”

“Được phép.”

“Xuất hiện.”

Lời khiến ta nổi da gà.

Chưa từng được phép xuất hiện?

Vậy…

Nó sinh ra bằng cách nào?

Đúng .

Bé gái kéo nhẹ tay áo ta.

“Tỷ tỷ.”

đói.”

Ta nhìn quanh.

bên đường.

Những người vừa trốn trong lại lén hé cửa nhìn ra.

Ta mỉm cười với một bà thím.

“Cho con xin ít bánh được không?”

Bà thím vừa nhìn thấy bé gái.

Lập tức hãi đóng sầm cửa.

Một .

.

Ba .

Liên tiếp.

Tất cả cửa đều đóng kín.

Không ai giúp.

Bé gái đầu.

Khẽ cười buồn.

quen rồi.”

“Không ai…”

“Bán đồ cho .”

Tim ta nhói lên.

Ta lục khắp tay áo.

May khi vào tầng ba.

Lưu Đức Hải vẫn nhét vào túi ta chiếc bánh quế.

Ta lấy ra.

Đưa cho nó.

“Ăn đi.”

Đôi mắt nó lập tức sáng lên.

“Tỷ tỷ…”

“Cho thật sao?”

“Ừ.”

Nó cẩn thận nhận lấy.

Không ăn ngay.

đưa lên mũi ngửi.

Sau đó.

Khóe mắt đỏ hoe.

“Mùi này…”

“Giống…”

“Một người.”

Ta khẽ hỏi.

“Giống ai?”

Nó ôm chiếc bánh.

Suy nghĩ rất lâu.

Rồi lắc đầu.

“Không nhớ.”

“Chỉ nhớ…”

“Người đó.”

“Hay làm bánh.”

Lòng ta chấn động.

Lại là bánh quế.

Lại là người làm bánh.

Chẳng lẽ…

Con bé từng gặp sư phụ?

Đồng tiền trong tay áo rung lên.

“Keng.”

Một hàng hiện ra.

“Hỏi về cây quế.”

Ta lập tức hỏi:

từng gặp người làm bánh ở đâu?”

Bé gái chớp mắt.

“Dưới cây.”

“Cây gì?”

“Cây quế.”

Ta khựng lại.

Dạ !

Con bé từng đến Khách Điếm Dạ ?

Không đúng.

Nếu nó ở tầng ba .

Làm sao lại tới Dạ ?

Người gác tầng ba thấy vẻ ta.

Khẽ lên tiếng.

“Nó.”

“Không tới.”

“Là người kia.”

“Từng tới.”

“Người kia?”

“Thanh Huyền.”

Tim ta đập mạnh.

“Sư phụ?”

Người gác đầu.

mươi năm .”

“Hắn.”

“Ở tầng ba.”

“Suốt bảy ngày.”

“Ngày nào.”

“Cũng mang bánh.”

“Đến.”

Ta đầu nhìn bé gái.

Nó đang ăn rất chậm.

Mỗi miếng đều nhai kỹ.

Giống như ăn hết sẽ không còn nữa.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.