Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/W5a9B2Ydv

Chăn thun lạnh điều hòa Tomato siêu mát mẻ thoáng khí, Chăn hè cool chần băng lụa trơn màu pastel chăn mùa hè mát lạnh

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

Không gian Vô Danh Môn bỗng rung lên.

nước dưới chân nổi lên từng vòng sóng lớn.

Người gác tầng ba biến sắc:

“Tiểu , lời này không bừa!”

Ta ngẩng đầu.

“Ta .”

Bầu trời trắng xóa phía trên đột nhiên xuất hiện một vết nứt màu .

mắt kia…

Lại tìm tới.

Người gác tầng ba gần tuyệt vọng.

“Xong .”

Ta ôm bé gái lui lại một bước.

Bé gái lại nhìn ta lâu.

bỗng .

Nụ rất .

lần đầu tiên không sợ hãi.

“Tỷ tỷ.”

“Muội muốn nhớ.”

Ta tức cúi đầu.

“Không .”

Nó lắc đầu.

“Muội muốn tên mình.”

“Tỷ tỷ có tên.”

phụ tỷ cũng có tên.”

“Gia gia của tỷ cũng có tên.”

“Vì sao muội không có?”

Ta khựng lại.

Không trả lời .

Đồng tiền trong tay áo nóng gần bỏng.

lần này.

Không có chữ hiện ra.

ngay nó cũng không ngăn hay để nhớ.

Vết nứt trên trời càng lúc càng lớn.

sáng lạnh lẽo rơi .

Người gác tầng ba giơ chuông đồng lên, tay hắn run dữ dội.

“Tiểu , nếu nhớ tên, tầng ba sẽ không giữ nữa.”

Ta hỏi:

“Nếu không nhớ thì sao?”

Hắn im lặng.

Ta tự đáp:

sẽ tiếp tục bị nhốt ở đây, bị tất mọi người sợ hãi, mãi mãi không mình là ai.”

Bé gái cúi đầu.

nhàng nắm lấy tay ta.

“Tỷ tỷ.”

“Muội không muốn quên nữa.”

Trong khoảnh khắc ấy, ta bỗng nhớ lời phụ.

Đừng để ai thay con chọn.

Vậy ta cũng không thay nó chọn.

Ta hít sâu một hơi.

ngồi xổm trước bé gái.

“Vậy nhớ đi.”

Người gác tầng ba kinh hãi:

“Tiểu !”

Ta không nhìn hắn.

nhìn bé gái.

muội phải hứa với tỷ. Nhớ ra , không sợ. Dù tên của muội là gì, muội vẫn là muội.”

Bé gái gật đầu mạnh.

Nó chậm rãi nhắm mắt.

sáng vết nứt trên trời tức rơi người nó.

Lần này nó không run.

Cũng không trốn.

Nó đứng trong sáng.

Từng chút.

Từng chút.

Ngẩng đầu lên.

Sau đó.

Nó mở mắt.

Đôi mắt vốn đen láy.

Trong khoảnh khắc ấy.

Hóa thành màu rực rỡ.

Toàn bộ Vô Danh Môn nổ tung.

Sương trắng tản ra.

nước dưới chân biến thành biển sao.

Bé gái nhìn ta.

Khẽ mỉm .

“Tỷ tỷ.”

“Muội nhớ .”

“Muội tên…”

Nó vừa mở miệng.

tầng ba Tàng Thư Các đồng thời vang lên tiếng chuông lớn.

“Đông!”

“Đông!”

“Đông!”

Ba tiếng chuông đánh gãy lời nó.

Ngay sau đó.

Một bàn tay trong hư không vươn ra.

Bịt kín miệng bé gái.

Một giọng lạnh lẽo vang lên sau lưng ta.

“Tiểu .”

sự.”

“Dám để nhớ.”

Chương 5: Người Thiên Môn

Bàn tay kia rất trắng.

Trắng mức gần trong suốt.

trong hư không vươn ra, nhàng bịt kín miệng bé gái, động tác không hề thô bạo, thậm chí mang theo vài phần dịu dàng.

ngay khoảnh khắc nó xuất hiện, Vô Danh Môn tức đông cứng.

Sương trắng ngừng trôi.

nước không gợn.

Ngay sáng đang rơi vết nứt trên trời cũng bị chặn lại giữa không trung.

Ta ôm chặt bé gái, lạnh giọng hỏi:

“Buông ra.”

Sau lưng ta vang lên một tiếng rất .

“Tiểu , sự càng ngày càng Thanh Huyền. Đều thích nhặt những thứ không nhặt, cứu những người không cứu, tự cho rằng mình đang làm đúng.”

Ta chậm rãi quay đầu.

Phía sau không lúc nào đã xuất hiện một nam nhân mặc áo trắng.

Hắn không Họa Chủ, cũng không Quỷ Chi Chủ. Trên người hắn không có tà khí, không có âm khí, thậm chí sạch sẽ mức một vị thần quan bước ra miếu thờ.

Dung mạo hắn rất trẻ, mày thanh nhã, khóe môi luôn có một nụ ôn hòa.

đôi mắt hắn lại trống rỗng.

Không phải không có con .

Mà là trong mắt hắn không có cảm xúc.

hắn nhìn người sống, nhìn quỷ, nhìn cỏ cây, nhìn bụi đất đều chẳng khác gì nhau.

Người gác tầng ba vừa nhìn thấy hắn, sắc tức trắng bệch.

Hắn quỳ một gối .

“Thiên Sứ.”

Ta cau mày.

“Thiên Sứ?”

Nam nhân áo trắng nhìn người gác tầng ba, khẽ .

trông coi tầng ba nhiều năm, công lao không nhỏ. hôm nay, để nhớ lại. Đây là tội.”

Người gác tầng ba cúi đầu thấp.

“Là thuộc hạ thất trách.”

Ta ôm bé gái lùi nửa bước.

“Không liên quan hắn. Là ta để nhớ.”

Thiên Sứ nhìn ta.

mắt cuối cùng có một tia biến hóa rất nhỏ.

“Ta . Cho ta mới tới gặp .”

Bé gái trong lòng ta vẫn bị bàn tay trắng bịt miệng.

Nó không thể .

có đôi mắt rực đang nhìn ta.

Trong đôi mắt ấy không mơ hồ trước.

Nó đã nhớ.

thiếu một chút nữa.

cần ra cái tên kia.

Nó sẽ trở lại làm chính mình.

Ta đưa tay muốn kéo bàn tay kia ra.

Thiên Sứ nhàng nâng ngón tay.

Một luồng lực vô hình tức ép vai ta.

Ta khụy một gối.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.