Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2gA4jWFjtP

Xịt Khóa Nền Colorkey 100ml - Kiềm Dầu, Giữ Makeup Lâu Trôi, Không Mốc Nền, Hỗ Trợ Cấp Ẩm Nhẹ

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 9

“Vì sao?”

Tống Tri Vi im một lúc.

“Vì khi đó, ta tin Thiên . Ta cũng tin quy tắc.”

Thiên nhìn hắn.

“Tống Tri Vi, ngươi không làm sai.”

Tống Tri Vi bật cười.

“Đúng. Ta không làm sai theo quy tắc. Nhưng ta nhìn một đứa trẻ bị nhốt mươi năm, nhìn tất cả những người nhớ nàng lượt bị xóa tên, nhìn chính mình cũng trở thành người trên . Nếu vậy gọi là đúng, vậy cái đúng này thật đáng sợ.”

Câu nói khiến cả đại điện xuống.

Tống Tri Vi tới trước mặt ta.

hắn càng lúc càng mờ.

“Chìa khóa cánh cửa thật, nhưng cần một người dẫn đường. Ta vốn đã chờ Thanh Huyền. Nhưng hắn không tới nữa. Vậy ta chờ con.”

Ta nhìn hắn.

“Tiền bối muốn giúp con?”

Hắn gật đầu.

“Ta giúp một .”

Thiên lạnh :

“Ngươi biết làm vậy sẽ có hậu quả gì.”

Tống Tri Vi cười.

“Biết. Ta đã ở trên nhiều năm vậy, còn hậu quả nào đáng sợ hơn bị tất cả quên mất?”

Nói xong, hắn giơ , điểm nhẹ mi tâm Thiên Từ.

Thiên Từ khẽ run .

Từ giữa mi tâm nàng, một cánh cửa nhỏ màu vàng chậm rãi hiện .

Không lớn.

bằng lòng bàn .

Nhưng ngay khi cánh cửa xuất hiện, cả đại điện lập tức rung chuyển dữ dội.

Thiên đưa muốn ngăn.

Tống Tri Vi quay đầu.

nhẹ nhàng nói:

“Đến lượt ta giữ cửa.”

Ầm!

số sợi xích từ bay , quấn chặt lấy Thiên .

Thiên sắc mặt lạnh đi.

“Tống Tri Vi!”

Tống Tri Vi không nhìn hắn nữa.

quay sang ta.

“Mau.”

Ta nắm chìa khóa .

Nhìn Thiên Từ.

“Muội sợ không?”

Thiên Từ lắc đầu.

lại gật đầu.

“Có sợ. Nhưng tỷ tỷ ở đây.”

Ta mỉm cười.

“Ừ. Tỷ ở đây.”

Ta đưa chìa khóa chạm vào cánh cửa nhỏ giữa mi tâm nàng.

“Kách.”

Một tiếng khóa vang .

Cánh cửa màu vàng chậm rãi .

cửa.

Không có ánh sáng.

Không có bóng tối.

có một nói rất dịu dàng.

của một người .

“Tang Tang.”

“Con tới .”

Tim ta đập mạnh.

nói .

Giống hệt trong ký ức tuyết trắng.

.

Ta còn chưa kịp vào.

Thiên bỗng phá vỡ xiềng xích.

Ánh mắt hắn lạnh đến cực điểm.

“Không ai được cánh cửa đó.”

Tống Tri Vi quay đầu.

đã trong suốt gần biến mất.

Nhưng hắn mỉm cười.

“Muộn .”

Ngay khoảnh khắc , ta ôm Thiên Từ, thẳng qua cánh cửa.

.

nứt thêm một đường thật dài.

Còn nói của Tống Tri Vi vang cuối.

“Tiểu Quốc Sư.”

“Nói với Thanh Huyền.”

“Năm đó.”

“Ta sai .”

Chương 8: Người Trong Hoa Quế

Ngay khi ta ôm Thiên Từ qua cánh cửa vàng.

Mọi âm thanh lập tức biến mất.

Không còn tiếng nứt vỡ.

Không còn tiếng chuông.

Không còn tiếng Thiên quát lớn.

còn…

Mùi hương hoa quế rất nhạt.

Lại là mùi hương .

Từ Dạ Lai.

Đến tầng ba.

bây giờ.

quanh quẩn bên ta.

Ta chậm rãi mắt.

Trước mặt không còn đại điện.

Mà là một sân viện rất nhỏ.

Một cây quế già đứng giữa sân.

Hoa vàng rơi kín mặt đất.

Bên cạnh cây.

Có một chiếc bàn đá.

Trên bàn.

Đặt một đĩa bánh quế còn bốc hơi nóng.

Giống vừa mới làm xong.

Thiên Từ chớp chớp mắt.

“Tỷ tỷ.”

“Thơm quá.”

Ta khẽ gật đầu.

Đúng lúc .

Trong căn nhà gỗ trước.

Một người mặc váy trắng chậm rãi .

Nàng khoảng hơn mươi tuổi.

Dung mạo dịu dàng.

Mái tóc dài được búi hờ.

Trên tóc.

Cài một chiếc trâm gỗ đào.

Chính là chiếc trâm ta từng nhìn thấy trong ký ức.

Nàng nhìn ta.

Khóe mắt dần đỏ .

“Tang Tang…”

Ta đứng chết .

Trái tim đập mạnh đến mức đau nhói.

…”

chữ vừa thốt .

Nước mắt ta đã lẽ rơi xuống.

Đây là đầu tiên trong mươi năm.

Ta thật sự gặp được người mà sư luôn tránh nhắc đến.

Người mỉm cười.

Nàng tới.

Muốn đưa vuốt tóc ta.

Nhưng đầu ngón vừa chạm.

Đã xuyên qua.

nàng.

Trong suốt.

Ta khựng lại.

Nàng khẽ lắc đầu.

…”

còn.”

“Một tia hồn niệm.”

“Không phải.”

“Người sống.”

Ta cắn chặt môi.

“Con biết.”

“Nhưng…”

“Con rất nhớ người.”

Nàng bật cười.

Nụ cười dịu dàng hệt ánh nắng đầu xuân.

“Con.”

“Lớn .”

Ta lắc đầu.

“Con mới mười tuổi.”

Nàng cười lớn hơn.

“Trong mắt .”

“Con là.”

“Đứa bé.”

Thiên Từ đứng bên cạnh.

lẽ nhìn chúng ta.

Một lúc .

Nó khẽ kéo áo ta.

“Tỷ tỷ.”

“Đây…”

“Là nương của tỷ?”

Ta gật đầu.

“Ừ.”

Thiên Từ lập tức ngoan ngoãn cúi đầu.

“Con chào bá .”

Người nhìn Thiên Từ.

Trong mắt hiện vẻ thương xót.

“Ngoan.”

“Con chịu khổ .”

Thiên Từ ngẩn người.

Đây là đầu tiên.

Có người ôn nhu nói với nó câu .

Nó cắn môi.

Nước mắt rơi xuống.

“Không khổ.”

“Có tỷ tỷ.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.