Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Chăn thun lạnh điều hòa Tomato siêu mát mẻ thoáng khí, Chăn hè cool chần băng lụa trơn màu pastel chăn mùa hè mát lạnh
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Ta hít mạnh một hơi.
Đây…
Là hồ sơ của sư phụ?
…
khẽ .
“Đúng.”
“Hồ sơ số 0.”
“Chính là.”
“Hồ sơ.”
“Của .”
Ta chậm rãi sang trang thứ .
Phía trên.
Không ghi sinh.
Không ghi lai lịch.
có một câu.
“Người tiên bước khỏi Thiên .”
Ta chết lặng.
“Sư phụ…”
“Từng.”
“ từ Thiên ?”
.
“Không sai.”
“Người tiên.”
“Cũng là.”
“Người duy nhất.”
“Cho đến.”
“ tại.”
ta như có sấm nổ.
Bao nhiêu qua.
Ta vẫn luôn nghĩ.
Thiên .
Là nơi cần mở.
Nhưng…
Nếu sư phụ từng bước .
Vậy bên .
Đã có người.
…
Ta tiếp.
Trang thứ .
có một câu.
“Không người.”
Ta khựng .
“Không người?”
nhìn ta.
“ .”
“Không sinh.”
“Ở nhân gian.”
“.”
“Tới từ.”
“Thiên .”
Ta nhìn quyển sách.
Bỗng nhớ tới lời Quỷ Quốc Chi Chủ.
Người chơi.
Là .
Không sư phụ.
Có lẽ.
Ngay từ .
Sư phụ.
Đã không người bình thường.
…
Ta tiếp tục .
Trang thứ tư.
Lần .
Là một bức tranh.
tranh.
Có đứa trẻ.
Một trai.
Một gái.
Đều khoảng sáu, bảy tuổi.
trai mặc đạo bào nhỏ.
gái mặc váy trắng.
người đứng dưới một cây quế.
Ta nhìn kỹ.
Đồng tử chợt co .
trai…
Chính là sư phụ.
Còn gái.
Không mẫu thân.
Mà là…
Thiên Từ.
Thiên Từ cũng nhìn thấy bức tranh.
Nó ngẩn người.
“Muội…”
“Từng gặp.”
“Sư phụ?”
khẽ thở dài.
“Không.”
“Là .”
“Từng nuôi.”
“Con.”
Ta và Thiên Từ sửng sốt.
“Lúc đó.”
“Con.”
“Vừa được.”
“Sinh .”
“.”
“Chăm con.”
“ .”
Thiên Từ ôm .
Từng mảnh ký ức lộn xộn .
Một thiếu niên mặc đạo bào.
Đang cõng một gái trên lưng.
Có người làm bánh quế.
Có người dạy viết .
Có người cười.
Có người gọi.
“A Từ.”
Nước mắt Thiên Từ bỗng rơi xuống.
“Ca ca…”
“Ca ca…”
Ta nhìn nó.
“Sư phụ?”
Thiên Từ .
“Muội…”
“Nhớ.”
“ từng.”
“Ôm muội ngủ.”
Lòng ta chợt mềm .
Thì .
Sư phụ không nuôi ta.
Ông còn từng nuôi Thiên Từ.
…
Ta tiếp.
Trang thứ .
Lần .
là một bức tranh.
tranh.
Có người.
.
Mẫu thân.
Và…
Thiên .
người đứng cạnh nhau.
Đều rất trẻ.
Đều đang cười.
Ta hoàn toàn ngây người.
Thiên …
Từng là bạn của sư phụ?
.
“ người.”
“Lớn .”
“ nhau.”
Ta nhìn quyển sách.
nhìn Thiên Từ.
Cuối .
Khẽ hỏi.
“Vậy…”
“Vì sao.”
“Sau .”
“ thành như vậy?”
không trả lời.
Ông chậm rãi sang trang cuối .
Ở giữa trang giấy.
Có một hàng màu đỏ.
Giống như được viết bằng má/u.
“Ngày Thiên Từ bị xóa tên.”
“ phản Thiên.”
“Thiên trảm hữu.”
“Ninh Chi hiến mệnh.”
“Thiên đóng.”
Ta nhìn từng .
Bàn tay run nhè nhẹ.
Thì .
mươi trước.
Không xảy một chuyện.
Mà là…
Cả thiên địa.
Đã từng thay đổi.
…
Đúng lúc ấy.
Đồng tiền tay áo rung .
Lần .
Không .
Mà tự mình sang mặt sau.
Trên mặt đồng tiền.
Một vết nứt thứ tư.
Đã hoàn toàn rõ.
lúc.
Hồ sơ số 0.
Tự động sang một trang hoàn toàn trắng.
Ngay trước mắt ta.
Một hàng .
Từ từ .
“Muốn biết chân tướng.”
“Hãy tìm Hồ sơ số Một.”
Chương 11: Hồ Sơ Số Một
Dòng trên trang giấy trắng vừa .
Cả đại điện lập tức trở nên tĩnh lặng.
“Muốn biết chân tướng.”
“Hãy tìm Hồ sơ số Một.”
Ta nhìn chằm chằm quyển hồ sơ tay.
“Số Không…”
“Còn có.”
“Số Một?”
tầng khẽ .
“Có.”
“Nhưng.”
“Không ở đây.”
Ta khựng .
“Không ở tầng ?”
“Không.”
“Hồ sơ số Không.”
“Là ngoại lệ.”
“Hồ sơ số Một.”
“Đã bị.”
“Người khác.”
“Mang .”
Tim ta chợt trầm xuống.
Mang ?
Ai có thể lấy hồ sơ khỏi Tàng Thư Các?
…
Ta quyển hồ sơ.
Ngoài những trang vừa xem.
Phía sau đều trắng tinh.
Không có thêm bất kỳ nào.
Nhưng khi ngón tay ta chạm .
Vẫn cảm nhận được từng tia linh lực rất nhạt.
Giống như.
Những trang giấy vốn có .
là bị người nào đó cố tình xóa .
Ta hỏi:
“Ai lấy?”
im lặng thật lâu.
Mới chậm rãi đáp.
“Thiên .”
Ta nhìn .
“Thiên Sứ?”
“Ừ.”
“ mươi trước.”
“.”
“Lấy .”
“Hồ sơ số Một.”
“Trước khi.”
“ .”
“Đến.”
Ta bỗng nhớ tới lời mẫu thân.
Thiên .
.
Ninh Chi.
người lớn nhau.
Nếu vậy.
Thiên chắc chắn biết rất nhiều bí mật.
…
Thiên Từ đứng bên cạnh.
Nhẹ nhàng kéo tay áo ta.