Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9ANYTFooyt

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Ta biết ngay .”
Huynh ngồi xuống.
Bỗng nhiên hỏi:
“ Vãn.”
“Chuyện giấc mộng của Hoắc …”
“Có là thật không?”
Ta lặng im.
Huynh nhìn bàn tay đang băng bó của ta.
Giọng nói dần trầm xuống.
“Ta… cũng mơ thấy.”
Ta bỗng ngẩng phắt .
Vành mắt Nguyễn Thời đã đỏ.
“Ta mơ thấy chết thiên viện phủ họ Hoắc.”
“Ta không đến.”
“Chỉ sai người mang đến một cuộn chiếu rơm.”
Giọng huynh khàn đặc.
“Tỉnh lại …”
“Đôi tay ta vẫn còn run.”
“Làm sao ta có thể như ?”
Ta nhìn huynh.
Oán hận của kiếp .
Bỗng dâng lên như thủy triều.
lại chậm rãi rút .
“Đại ca.”
“Khi … chưa chắc huynh đã kịp đến.”
Huynh sững người.
Ta tiếp tục:
“Có lẽ…”
“Không huynh không muốn đến.”
“ là tất cả mọi người…”
“Đều cho rằng huynh không muốn đến.”
Nước mắt Nguyễn Thời lập tức rơi xuống.
Huynh giơ tay che mắt.
“ Vãn.”
“Là đại ca có lỗi với .”
Hốc mắt ta cũng nóng lên.
“Kiếp này thì không.”
“Kiếp này…”
“Đại ca đã tiễn cung.”
“Đã mang bánh mai hoa cho .”
“Còn thay đánh Hoắc một trận.”
Huynh bị ta chọc đến vừa khóc vừa .
“Như … cũng tính sao?”
“Có.”
Huynh cúi .
lâu sau mới khẽ nói:
“ thì…”
“Sau này cũng sẽ tính.”
Ta gật .
“Được.”
Cuối .
Hoắc vẫn không gặp được ta.
Biết chàng đứng đợi ngoài cổng cung suốt hai canh giờ.
Hoàng hậu chỉ thản nhiên dặn một câu:
“Nguyễn nữ sử bị thương ở tay.”
“Cần tĩnh dưỡng.”
“Bảo Hoắc công tử trở về .”
Khi cô cô kể lại chuyện cho ta nghe.
Ta đang dùng tay trái lật trang sổ.
Động tác chậm.
Cô cô nói:
“Lúc Hoắc công tử rời .”
“Sắc mặt trắng đến dọa người.”
Ta vẫn cúi nhìn sổ sách.
“Vâng.”
Cô cô liếc nhìn ta.
“Không thấy đau lòng sao?”
Ta suy nghĩ một lát.
“Ta đau lòng cho chính mình nhiều hơn.”
Cô cô bật .
“Như mới đúng.”
8
Tay ta dưỡng thương suốt một tháng.
Đến có thể cầm bút trở lại.
Mạnh Hoài Châu đích thân đứng bên cạnh, nhìn ta viết nửa trang chữ.
Nàng gật .
“Cũng được.”
Ta mỉm .
“Chỉ là cũng được thôi sao?”
“Xấu hơn một .”
“Mạnh tỷ tỷ.”
Nàng cau mày.
“Đừng làm .”
Ta khựng lại.
Làm .
Hai chữ …
Đã ta quá xa.
đây.
Ta làm với mẫu thân.
Làm với đại ca.
Làm với Hoắc .
Làm đến cuối .
Bọn họ đều chỉ thấy ta vô lý gây chuyện.
Còn bây giờ.
Một câu “Đừng làm ” của Mạnh Hoài Châu.
Lại chẳng hề mang theo chán ghét nào.
Chỉ giống như đang trách ta làm chậm việc đối chiếu sổ sách của nàng.
Ta cúi khẽ .
“ biết .”
hạ.
Hoàng hậu điều ta sang Thượng Nghi Cục.
Phụ giúp Mạnh Hoài Châu quản lý lễ khí dùng các cung yến.
Đó xem như là một lần thăng chức.
ta rời khỏi Ty Bạ.
Các nữ sử phòng gói cho ta một ít điểm tâm.
Có người khóc.
Có người .
Đến lúc ta mới nhận ra.
Hóa ra…
Ta cũng đã có bằng hữu.
Không giành giật có.
Cũng chẳng gây náo loạn có.
là các nàng đối chiếu sổ sách.
Thắp đèn.
Chia bánh.
một tích góp nên.
Tháng Bảy.
Sở Hành Vu rời khỏi phủ họ Nguyễn.
Nàng không gả cho Hoắc .
Cũng không ở lại kinh thành.
Theo của tổ mẫu.
Nàng đã đến nhà dì ở phương Nam.
khi .
Nàng để lại cho ta một bức .
Lá dày.
Đọc xong.
Ta ngồi lặng lâu.
.
Nàng nói rằng những năm ở nhờ phủ họ Nguyễn.
Thật ra nàng vẫn luôn hãi.
bị đuổi .
bệnh tật trở thành gánh nặng của người khác.
ta ghét nàng.
Cũng một nào đó…
Sự thương xót của mẫu thân dành cho nàng sẽ biến mất.
Cho nên.
Nàng học khóc.
Học lùi bước.
Học không nói mình muốn gì.
Để người khác nguyện đem mọi thứ đến tận tay nàng.
Nàng nói.
Đó không vô tội.
Chỉ là đây…
Nàng không dám thừa nhận.
Cuối .
Nàng viết.
Vãn.
Ta nợ tỷ một câu xin lỗi.
Cũng nợ chính mình một con không dựa dẫm bất kỳ ai.
Ta đến phương Nam dưỡng bệnh.
Cũng sẽ học nuôi sống bản thân.
Ta cất lá chiếc hộp gỗ.
Không hồi âm.
Nhưng ngay hôm .
Ta sai người mang đến phương Nam một hộp thuốc ho thường dùng cung.
Trên hộp thuốc.
Chỉ đề:
Thượng Cung Cục.
Không viết tên…
Nguyễn Vãn.
Hoắc lại đến tìm ta một lần nữa.
Lần này.
Là khi ta phụng mệnh xuất cung mua sắm lễ khí.
Chàng đứng bên ngoài cửa hàng đồ khí.
Dường như đã đợi lâu.
Sau lưng ta có hai nữ sử trẻ theo.
Chàng giữ đúng lễ nghi.
Không bước đến quá gần.
“Nguyễn nữ sử.”
Ta đáp lễ.
“Hoắc công tử.”
Chàng nhìn ta.
mắt dường như có nhiều điều muốn nói.
Nhưng cuối .
Chỉ hỏi một câu.
“Tay nàng… khỏi hẳn chưa?”
“Đã khỏi .”
“ thì tốt.”
Nói xong.
Chàng không ngăn ta lại nữa.
Ta có bất ngờ.
Chàng khẽ nói:
“Hành Vu .”
Ta gật .
“Ta đã nghe nói.”
“Ta không giữ nàng lại.”
“Ừm.”
Ánh mắt chàng hướng về dòng người qua lại trên phố.
“Gần đây ta thường nghĩ.”
“Nếu năm đó nàng không cung…”
“Sẽ thế nào?”
Ta không đáp.
Chàng trả lời.
“Có lẽ…”
“Lại là một sai lầm.”
Ta nhìn chàng.
Vành mắt chàng hơi đỏ.