Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9ANYTFooyt

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Các nàng bảo.
Ta kiểm tra sách rất nghiêm.
Nhìn người rất chuẩn.
Lúc không cười.
Lạnh đến mức như thể khiến người khác đông cứng.
Nghe .
Ta rất nghiêm túc soi gương.
Quả thật…
Ta không còn hay cười nữa.
Mạnh Hoài Châu ở nghe được chuyện .
Cười đến ho suốt nửa .
Còn người nhắn cho ta một câu.
“Đáng đời.”
Ta xách theo hộp kẹo thuốc đến thăm nàng.
Nàng tựa dưới lang.
Mái tóc đã bạc đi rất nhiều.
Ta đặt hộp kẹo bàn.
“Sở Vu gửi đấy.”
Nàng nhướng mày.
“Nàng vẫn còn nhớ sao?”
“Ừ.”
“Còn Hoắc thì sao?”
Ta suy nghĩ một .
“Mấy trước.”
“Công của Bộ Lễ sót.”
“Bị ta trả về .”
Mạnh Hoài Châu bật cười.
“Ngươi thật đúng là chẳng chừa cho người ta tình cảm nào.”
Ta cũng cười.
“Công .”
“Thì phải trả lại.”
Nàng gật đầu.
“Rất .”
Trong sân.
Cây lựu đã kết trái.
Những quả lựu đỏ rực.
Tươi tắn như một cuộc đời cuối cùng cũng viên mãn.
12
Năm ta bốn mươi tuổi.
Một tiểu nữ trong cung kiểm kê kho .
Vô tình tìm thấy một hòm hỷ chúc nhiều năm trước.
Bên ngoài hòm vẫn còn dán tờ niêm phong đã bạc màu.
Trong danh mục ghi rõ:
“Hỷ chúc thu hồi khoản của Chiêu Dương Cung, số còn lại nhập kho.”
Ta đứng trước cửa kho.
Lặng lẽ nhìn hòm hỷ chúc .
Rất lâu không nói một lời.
Tiểu nữ thấp thỏm.
“ Cung.”
“Chỗ nến này… còn giữ lại sao ạ?”
Ta cầm một .
Hoa long phụng.
Đế nến khắc họa tiết hợp hoan.
Giống hệt nến mà trong giấc mộng, Hoắc từng lựa chọn cho Sở Vu.
Nhưng nay.
Chúng chỉ còn là một hòm nến đã quá hạn.
Ta đặt nến trở lại.
“Đưa đến .”
Tiểu nữ ngẩn người.
“Hỷ chúc sao?”
Ta mỉm cười.
“Ban đêm ở còn phải đọc sách, rất tốn đèn.”
“Hỷ chúc… cũng vẫn là nến.”
Nàng vâng lời lui .
Đêm .
sáng rực hỷ chúc.
Các nữ quan đã rời cung quây quần một chỗ.
Người chơi bài.
Người chuyện trò.
nến hắt từng gương mặt.
Lại mang theo phần náo nhiệt.
Mạnh Hoài Châu ngồi dưới lang.
Miệng thì chê quá phô trương.
Nhưng trong mắt lại ý cười.
Ta đứng trước cổng viện.
Lặng lẽ nhìn rất lâu.
Bỗng nhiên cảm thấy.
hỷ chúc đến muộn của kiếp trước.
Cuối cùng…
Đã tìm được nơi thuộc về mình.
Không còn soi sáng màn tân hôn.
Cũng không còn chiếu rọi đêm tuyết lạnh nơi thiên viện.
Mà soi sáng một nhóm nữ nhân.
Những người từng dành cả trong cung cấm.
Soi sáng náo nhiệt ít ỏi của tuổi xế chiều.
Như …
Rất .
Trước khi cáo lão hồi hương.
Hoắc đến Cung Cục.
Đưa thư cuối cùng của Bộ Lễ.
Hai bên tóc mai của chàng.
Đã lấm tấm bạc.
Ta…
Cũng chẳng còn trẻ nữa.
Chàng đặt công .
Mỉm cười hỏi:
“Nguyễn Cung.”
“Lần này… còn sót gì không?”
Ta lật xem hai trang.
“Tạm thời chưa phát hiện.”
“ thì .”
Chàng đứng trước án thư.
Im lặng hồi lâu.
nói:
“Ta sắp rời kinh.”
Ta ngẩng đầu.
“Về quê sao?”
“Ừ.”
“Bảo trọng.”
Chàng gật đầu.
Đi đến cửa.
Lại quay người nhìn ta.
“Nguyễn Đường Vãn.”
Lần này.
Ta không sửa cách xưng hô của chàng nữa.
Chàng nói:
“Nếu kiếp sau…”
Nói được một nửa.
Chàng tự dừng lại.
mỉm cười.
“Thôi .”
“Kiếp này…”
“Nàng đã sống rất .”
Ta cũng cười.
“Đúng .”
“Ta sống rất .”
Sau khi chàng rời đi.
Ta tiếp tục xem công .
mặt trời xuyên qua khung cửa của Cung Cục.
Rọi mặt án thư.
Từng ô.
Từng ô một.
Một tiểu nữ bước vào dâng trà.
Thấy ta đang mỉm cười.
Nàng đánh bạo hỏi:
“ Cung nay chuyện gì vui sao ạ?”
Ta nâng chén trà .
“Ừ.”
“ … đã toán xong .”
Nàng không hiểu.
Ta cũng không giải thích.
Chiều .
Ta đến .
Những cây hỷ chúc lâu đã cháy hết.
Chỉ còn lại từng đoạn chân nến ngắn ngủn.
Trong sân.
Lựu đã chín đỏ.
Mấy vị nữ quan đang bàn nhau mai sẽ hái chia nhau ăn.
Mạnh Hoài Châu ngồi dưới lang.
Lười biếng nhìn ta.
“Lại đến kiểm tra sách sao?”
Ta ngồi bên cạnh nàng.
“Đến phơi nắng.”
Nàng cười.
“Đã từng này tuổi .”
“Còn học người khác lười biếng.”
Ta nhìn tà dương phủ khắp sân.
đáp:
“Thỉnh thoảng thôi.”
Rất nhiều năm trước.
Ta bệnh chết trong thiên viện phủ họ Hoắc.
Không ai nhặt xác.
Không ai thắp cho ta một ngọn đèn.
Khi .
Ta từng nghĩ.
Đời này của mình đã nát bươm.
Sẽ chẳng bao giờ còn cơ hội xoay chuyển.
Sau đó.
Ta bước qua cánh cổng hoàng cung.
Trở thành một Chưởng bạ nữ nhỏ bé nhất.
đối chiếu sách.
kiểm kê.
Từng khoản sót được ta đánh dấu.
Mà số mệnh lầm của chính ta.
Cũng từng từng một…
Được sửa lại.
Giờ nghĩ lại.
Cung quy nghiêm ngặt.
Lại chính là thứ đã cho ta tự do.
Nữ quan không được tự ý lấy chồng.
Thật .
Ta không còn phải gả cho bất kỳ ai.
Để chứng minh rằng mình được yêu thương.
Cũng không cần chờ đến khi ai đó quay đầu sau cái chết của ta.
Mới chứng minh rằng…
Ta xứng đáng được nhìn thấy.
Đời này của ta.
Cuối cùng…
Đã thật sự thuộc về chính mình.