Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5fngImqANp

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Chị Trần nâng ly.
“Chúc càng phát đạt.”
Mọi người cười vang.
Tiểu Chu hiện trở thành trợ lý chính thức bộ phận trợ giúp pháp lý.
Cô ấy việc chăm chỉ.
Vài tháng trước còn tự mình giúp một người phụ nữ bị bạo lực gia đình xin được lệnh bảo vệ.
Cô ấy chạy đến khoe tôi, rực.
Tôi biết mình không nhìn lầm người.
Con người có thể đưa ra lựa chọn sai.
Quan trọng là khi nhận ra, họ có dám chịu trách nhiệm và sửa chữa hay không.
Giữa bữa tiệc, lễ tân mang vào một gói quà.
Không có tên người gửi.
Bên là chiếc bánh ngọt tôi thích nhất.
Kèm theo một tấm thiệp.
[Chúc mừng .]
Không cần nhìn chữ ký, tôi biết là ai.
Tôi đóng hộp lại, giao lễ tân.
“Chia mọi người .”
Tiểu Chu nhỏ giọng hỏi:
“ gửi sao?”
“Chồng cũ.”
Tôi sửa lại.
“ này đừng gọi sai.”
Cô ấy lập tức gật đầu.
Buổi tối, khi khách gần hết, tôi một mình đứng cạnh cửa sổ.
Thành phố dưới chân rực.
Điện thoại vang lên.
Là tin nhắn từ một khách hàng cũ.
Cô ấy là người phụ nữ vừa khóc vừa đưa tôi chứng cứ chồng ngoại tình.
tôi không hiểu vì sao cô ấy cứ kiểm tra kiểm tra lại những tin nhắn đau lòng.
Bây giờ cô ấy gửi ảnh chụp giấy báo nhập học.
[ , tôi thi đỗ chương trình cao học.]
[ ơn cô nói ly hôn không phải kết thúc đời.]
Tôi nhìn bức ảnh lâu trả lời:
[Chúc mừng chị.]
Cô ấy gửi lại:
[Cô thì sao?]
[Cô có hạnh phúc không?]
Tôi nhìn văn mới.
Nhìn những ánh đèn còn việc.
Nhìn tên mình trên tấm biển ngoài cửa.
Tôi trả lời:
[ hạnh phúc.]
Hạnh phúc không nhất định phải là có một người đàn ông yêu mình.
không nhất định là một hôn nhân không bao giờ tan vỡ.
Hạnh phúc là dù bị phản bội, tôi vẫn không đánh mất khả năng yêu thương bản thân.
Là khi người khác muốn kéo tôi xuống, tôi không ở lại dưới bùn để giằng co họ.
Tôi bước lên bờ.
Rửa sạch vết thương.
tiếp.
Ngoài cửa kính, trời đột nhiên đổ mưa.
Tôi nhớ lại mình trở sớm chuyến công tác.
Chiếc váy Tống Dao bay trên sào phơi.
Trầm kéo áo khoác cô ta.
Còn tôi đứng cách không xa, ôm chiếc váy xa lạ, thấy thế giới mình sụp xuống.
Nếu có thể quay khoảnh khắc ấy, tôi muốn nói bản thân khi :
Đừng cầu xin anh ta quay lại.
đừng hỏi mình thua ở đâu.
Người phản bội mới là kẻ thua.
Anh ta thua mất một người thật lòng yêu mình.
Còn tôi chỉ vứt bỏ một người không xứng đáng.
Tôi tắt đèn văn .
Lúc qua quầy lễ tân, cô nhân viên mới mỉm cười chào:
“ , mai gặp lại.”
Tôi cong .
“ mai gặp.”
Cánh cửa thang máy chậm rãi khép lại.
lớp kim loại bóng, tôi nhìn thấy chính mình.
Không còn là bà .
Không còn là bạn thân Tống Dao.
Không còn là người phụ nữ đứng dưới sân chung cư, chờ chồng lựa chọn giữa mình và người khác.
Tôi là Uyển Nhi.
.
Người lập Văn Uyển Thành.
Và là người duy nhất có quyền quyết định đời mình sẽ đâu.
Ngoại truyện
Ba năm , tôi tình cờ gặp lại Trầm tại một hội thảo pháp lý.
Thời hạn đình chỉ anh kết thúc.
Nhưng anh không quay lại tranh tụng.
Anh pháp chế một công ty nhỏ ở ngoại ô.
Mức lương ổn định, sống bình thường.
Anh không còn mặc những bộ vest đặt may đắt tiền.
không đeo đồng hồ xa xỉ.
Trên tay không có nhẫn cưới.
Chúng tôi nhìn thấy nhau ở hành lang.
Anh do dự một lúc bước tới.
“Lâu không gặp.”
“Lâu .”
“ vẫn khỏe chứ?”
“Tôi tốt.”
Anh nhìn bảng tên trước ngực tôi.
Tôi vừa được bầu phó chủ nhiệm một ủy ban chuyên môn hiệp hội .
anh hiện lên nhiều xúc.
Có tự hào.
Có tiếc nuối.
có thứ gì giống như đau lòng.
“Anh xem bài phát biểu .”
“ hay.”
“ ơn.”
Anh im lặng.
hỏi:
“ kết hôn chưa?”
“Chưa.”
Ánh anh khẽ .
Tôi bổ sung:
“Nhưng tôi đang hẹn hò.”
Ánh anh lập tức tắt .
Anh cười gượng.
“Người tốt chứ?”
“ tốt.”
“Anh ấy nghề gì?”
“Tôi không nghĩ chúng ta cần nói chuyện này.”
Trầm khựng lại.
“Xin lỗi.”
Đúng lúc ấy, một người đàn ông phía tôi.
Anh ấy là bác sĩ pháp y, hợp tác văn một vụ án.
Chúng tôi quen nhau gần một năm mới bắt đầu hẹn hò.