Tôi tên Giang Chiêu Nguyệt.
Bảy ngày trước, tôi rơi từ sân thượng trường học xuống.
Bảy ngày sau, tôi mặc lại bộ đồng phục cũ, đeo chiếc cặp từng bị người ta đổ đầy nước bẩn, bước qua cổng trường như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Bảo vệ vẫn kiểm tra thẻ học sinh của tôi.
Giáo viên chủ nhiệm cau mày hỏi vì sao tôi nghỉ học suốt một tuần.
Bạn bè trong lớp chỉ nhớ rằng tôi bị sốt.
Không ai nhớ tang lễ của tôi.
Không ai nhớ mẹ tôi từng ôm di ảnh con gái, quỳ trước cổng trường đòi một lời giải thích.
Ngoại trừ những kẻ đã có mặt trên sân thượng vào đêm hôm ấy.
Khi tôi bước vào lớp, chiếc bút trong tay Hứa Minh Châu rơi xuống đất.
Gương mặt cô ta trắng bệch.
Còn Diệp Khả Ninh, người bạn từng được tôi che chở, chỉ biết nhìn chằm chằm vào đôi giày dính máu của tôi.
Bởi chính cô ta đã gỡ từng ngón tay tôi khỏi lan can.
Hứa Minh Châu run rẩy hỏi:
“Cậu là người hay quỷ?”
Tôi kéo ghế ngồi xuống, lấy sách giáo khoa ra rồi mỉm cười.
“Cậu đoán xem.”
Tôi không trở về để gi/ế/t họ.
Ch/e/t quá dễ dàng.
Tôi muốn từng kẻ đã hại mình phải tự tay xé bỏ chiếc mặt nạ đang đeo.
Mỗi ngày, tôi sẽ hỏi một người một câu.
Chỉ cần người đó nói thật, tôi sẽ cho họ thêm một cơ hội.
Nếu họ nói dối, những gì từng làm với tôi sẽ trở lại trên chính cơ thể họ.
Và trước khi món nợ cuối cùng được thanh toán, không một ai được phép rời khỏi ngôi trường này.