Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5fngImqANp

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 11

Đó lời nói dối cuối cùng.

Màn hình nứt .

Chiếc chuông dưới tầng hầm phát tiếng gào.

Toàn bộ sàn hội trường rung chuyển.

Những cái tên xuất hiện tường.

Mười hai học sinh.

Sau đó tên tôi.

Người thân của họ đồng loạt lại.

những con mình kêu cứu.

số tiền nhận.

những bản cam kết ép .

rằng họ từng im lặng.

Tiếng khóc phủ kín hội trường.

Tôi bước khấu.

này, mọi người đều nhìn thấy tôi.

Mẹ đứng bật dậy.

“Chiêu Nguyệt?”

Tôi không thể trả lời.

Nếu gọi mẹ, thời gian lại biến .

Tôi chỉ nhìn bà, cố mỉm cười.

Hiệu trưởng lùi lại.

“Không thể nào.”

Tôi cầm micro.

“Các người xóa tên tôi khỏi hồ sơ.”

“Xóa video.”

“Mua chuộc nhân chứng.”

“Khiến mọi người quên rằng tôi từng tồn tại.”

“Nhưng người ch/e/t không có nghĩa chưa từng sống.”

Tôi quay phía màn hình.

một bí mật cuối cùng.”

Cánh cửa khấu mở .

Diệp Cường Khả Ninh phía lối xuống tầng hầm.

Ông ta vẫn muốn hoàn nghi thức.

Tôi đuổi theo.

Phía sau, tiếng chuông mười ba bắt đầu vang .

Chương 14: Bàn thượng

Diệp Cường Khả Ninh xuống tầng hầm.

Hiệu trưởng chạy theo.

Họ tin chỉ cần tên mười ba được khắc hoàn chỉnh, ức lại xóa.

Khả Ninh vùng vẫy.

“Cha thả con !”

những gì cha đều con.”

“Cha định gi/ế/t con!”

“Con hủy hoại mọi !”

Diệp Cường tát cô ta.

“Chỉ cần con biến , cha vẫn có thể sống.”

Khả Ninh nhìn người cha mình từng bảo vệ.

Cuối cùng cô ta hiểu.

Không ai nói yêu mình cũng xem mình con người.

Có người chỉ xem tình yêu cái cớ để kiểm soát.

Tôi xuất hiện chiếc chuông.

Hiệu trưởng đang đọc tên Khả Ninh.

Mỗi ông ta đọc, chữ thân chuông càng rõ.

“Diệp Khả Ninh.”

“Diệp Khả Ninh.”

ba chưa kịp vang , tôi bóp cổ ông ta, ném vào tường.

Diệp Cường Khả Ninh đến dưới chuông.

Tôi bước tới.

Ông ta rút dao.

“Đừng lại gần!”

“Ông định gi/ế/t con gái mình.”

“Nó phản bội tôi.”

“Ông từng phản bội nó .”

Khả Ninh cắn vào cha.

Cô ta chạy phía tôi.

Diệp Cường vung dao.

Tôi chắn mặt cô ta.

Lưỡi dao xuyên qua cơ thể tôi nhưng không có máu.

Ông ta sững sờ.

Tôi nắm lấy cổ ông ta.

“Người ch/e/t không sợ dao.”

Mười hai linh hồn xuất hiện.

Họ Diệp Cường phía chiếc chuông.

Ông ta hét xin tha.

“Tôi chỉ theo lệnh!”

Lâm Tuyết Nghi nhìn ông ta.

“Ngày tôi đốt, ông cũng nói vậy.”

Phạm An bước .

“Ngày ông mang xác tôi khỏi trường, ông cũng nói vậy.”

Nguyễn Gia Hân đứng phía sau.

“Ngày mẹ tôi quỳ ngoài cổng, ông vẫn nói vậy.”

Chiếc chuông rung dữ dội.

Hiệu trưởng bò phía cầu thang.

Tôi chặn mặt.

“Thầy định đi đâu?”

“Cảnh sát đang ở .”

“Vậy càng tốt.”

Ông ta nhìn tôi.

“Em nghĩ luật pháp có thể xử lý sao? Nhiều vụ hết thời hạn. Nhiều chứng cứ không . Có người thoát.”

“Tôi biết.”

“Vậy em để gì?”

“Để họ không được sống như người vô tội.”

Chiếc chuông nứt từ đỉnh xuống đáy.

Tên của mười hai học sinh phát sáng.

Nhưng tên Khả Ninh vẫn chưa biến .

Cô ta nhìn tôi.

“Tớ gì?”

“Nói câu thật cuối cùng.”

“Câu gì?”

Tôi đưa cô ta trở lại thượng trong ức.

Gió lạnh thổi qua.

Tôi lại treo ngoài lan can.

Khả Ninh đứng phía .

Mọi tái diễn.

Tôi nắm lấy cô ta.

sao buông?”

Khả Ninh khóc.

tớ muốn ch/e/t.”

Không sợ.

Không ép.

Trong khoảnh khắc đó, cô ta thật sự muốn tôi biến .

Bởi nếu tôi sống, cô ta học bổng.

phát hiện phản bội.

đối mặt với sự khinh thường của tôi.

Cô ta cân nhắc.

Sau đó chọn buông .

Khi Khả Ninh thừa nhận, tên cô ta chuông bắt đầu mờ đi.

Cô ta quỳ xuống.

“Tớ xin lỗi.”

“Tôi nghe rồi.”

tha cho tớ không?”

“Không.”

Khả Ninh bật khóc.

Tôi nắm cô ta, khỏi mép thượng trong ức.

“Nhưng tôi cũng không để ch/e/t.”

“Tại sao?”

ch/e/t quá dễ.”

“Tôi muốn sống để nói lại sự thật mỗi khi có người hỏi.”

ức tan biến.

Tên Khả Ninh biến hoàn toàn.

Chiếc chuông vỡ.

Một luồng sáng trắng tràn khắp tầng hầm.

Mười hai linh hồn lượt trở lại hình dáng khi ch/e/t.

Lâm Tuyết Nghi có mái tóc dài nguyên vẹn.

Phạm An mỉm cười.

Nguyễn Gia Hân ôm chiếc cặp ngực.

Họ nhìn tôi.

“Đến lúc rồi.”

Tôi biết mình chỉ một việc.

Trở lại hội trường.

Nói lời tạm biệt với người duy nhất vẫn chờ tôi nhà.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.