Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5fngImqANp

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

Ca ca ta là đại phản diện âm u, tà//n ph//ế chân trong một quyển thoại bản. Đúng ngày đại hôn của nam nữ , huynh ấy sẽ tự vẫn.

Ta không ngăn cản, chỉ đôi to, giả vờ ngây thơ hỏi:

“Ca ca, ‘đại bảo bối’ của nam nhân là vậy?”

Thanh chủy thủ trong tay huynh ấy rơi xuống đất, phát ra tiếng “keng” lanh lảnh.

Ta làm như không biết , vẫn dùng điệu trong trẻo ngây ngô hỏi tiếp:

“Ôn Tử Mộc nói chỉ cần muội hôn hắn một cái, hắn sẽ muội xem đại bảo bối của hắn.”

Ôn Tử Mộc là công tử ăn chơi nổi danh nhất kinh thành, cũng là đệ đệ ruột của nữ .

ca ca đỏ hoe, run rẩy hỏi:

“Vậy… muội… đã hôn hắn chưa?”

Giữa ánh gần như sụp đổ của huynh ấy, ta chậm rãi gật đầu.

Từ đó , ca ca không còn u uất nữa, cũng chẳng nghĩ chuyện tự vẫn.

Ngày nào cũng hùng hổ đẩy xe lăn chạy khắp kinh thành, chỉ để tr//uy s//át Ôn Tử Mộc.

1

Ta là do ca ca nhặt .

Thật ra ban đầu, người huynh ấy muốn mang đi là Đại Hoàng.

Nhưng Đại Hoàng có nghĩa khí, nhất quyết cắ//n chặt ống quần ta không chịu buông.

Một nửa thân ảnh của ca ca khuất trong bóng tối đầu ngõ, gương mặt nhạt chẳng có mấy biểu cảm.

Ta Đại Hoàng cùng nằm phục dưới chân huynh ấy, ngẩng đầu tròn nhìn.

Huynh cúi đầu nhìn ta, lại nhìn Đại Hoàng.

Cuối cùng chỉ khẽ thở dài.

“Đem vậy.”

Huynh thích nhặt , đã nhặt không biết bao nhiêu con.

Thật ra cũng chẳng phải quá yêu thích loài vật này.

Chỉ vì kia cô nương họ Ôn từng thuận miệng nói một câu rằng nàng thích con.

Thế là Tạ Hoài Yến nhặt nhiều .

Huynh nghĩ, biết đâu làm vậy cô nương họ Ôn sẽ vui.

2

Nhiếp Vương phủ của Tạ Hoài Yến rộng.

thêm một con Đại Hoàng hay luôn ta Đại Hoàng cũng chẳng đáng là bao.

Huynh giao Đại Hoàng quản gia, hờ hững:

“Con thứ mười sáu.”

Nói xong lại đẩy ta mặt quản gia.

“Đứa thứ mười bảy.”

Quản gia nhìn tiểu cô nương tám mặt, khẽ nhíu mày, dè dặt nhìn sang Tạ Hoài Yến.

“Vương gia… hình như đây là một đứa trẻ.”

Tạ Hoài Yến cũng cau mày.

Huynh nhìn chằm chằm ta, đưa ngón tay lẽo chọc chọc má.

Dường như lúc ấy mới nhận ra ta không phải , đầy ghét bỏ:

“Thảo nào xấu thế.”

Tuy mới tám , nhưng ta đã biết đẹp xấu là .

Trong nhận thức của ta, bảo người khác xấu là mắng người.

Bởi vì Lưu quả phụ đầu Đông Trương đại nương đầu Tây mỗi lần cãi đều mắng đối phương là đồ xấu xí.

Thế là ta mím môi, òa khóc.

Quản gia thấy vậy liền đẩy ta trở lại mặt Tạ Hoài Yến.

Huynh khựng người, nhìn quản gia.

“Làm ?”

“Ngài chọc con bé khóc .”

“Thì sao?”

Quản gia xòe tay, mặt dày đáp:

“Thì ngài phải dỗ chứ.”

Nói xong liền dắt Đại Hoàng bỏ đi.

Chỉ còn lại ta Tạ Hoài Yến nhìn .

Huynh mặt nhìn ta.

Ta nước lưng tròng nhìn huynh.

“Ca ca… bế…”

Ta dang tay phía huynh.

Lần ta đá//nh với Trương Tiểu Hoa.

mắng ta là đứa trẻ hoang không ai cần.

Ta liền đè xuống đất đá//nh một trận.

đó ca ca tới.

cũng đáng thương giơ tay làm nũng:

“Ca ca bế…”

Ca ca của Trương Tiểu Hoa là tiêu sư trong tiêu cục, cao lớn lực lưỡng.

Xách ta với Đại Hoàng chẳng khác xách con gà con.

Huynh ấy bắt ta xin lỗi Trương Tiểu Hoa.

Ta ngẩng cổ, nhất quyết không chịu.

Thế là ta Đại Hoàng bị dạy dỗ một trận.

Trương Tiểu Hoa đứng bên cạnh lè lưỡi làm mặt qu//ỷ.

nói ca ca là ca ca lợi hại nhất, tốt nhất thiên hạ.

Khi ấy ta đã nghĩ…

này kiếm tiền, nhất định ta cũng phải mua mình một ca ca.

Tạ Hoài Yến xuất hiện.

Còn lợi hại hơn, cũng đẹp hơn ca ca của Trương Tiểu Hoa.

Ta theo dáng vẻ của Trương Tiểu Hoa, dang rộng tay, lặp lại lần nữa:

“Ca ca bế…”

Tạ Hoài Yến nhíu mày, đầy ghét bỏ xách bổng ta .

“Bẩ//n ch//ết.”

Ta nhìn đôi bàn tay đen nhẻm của mình.

Lại cúi đầu nhìn đôi giày rách.

Qua lỗ thủng lộ ra một ngón chân cũng đen sì.

Ta tủi thân cúi đầu.

Quả nhiên…

Ca ca mới cũng không thích ta.

Nhưng ngay giây , người ta đã rơi một vòng ôm ấm áp.

Tạ Hoài Yến dùng một ngón tay chống trán ta.

“Đã bế .”

“Không khóc nữa.”

3

Khắp kinh thành đều đồn rằng Nhiếp Vương Tạ Hoài Yến tính tình thất thường, âm trầm tàn bạo.

Thế nhưng mỗi đêm mưa giông, huynh đều ngồi bên giường ta.

mặt đọc Tam Tự Kinh ta nghe.

, dưới sự mè nheo làm nũng của ta, huynh mới đổi sang đọc thoại bản.

Đáng tiếc, những câu chuyện tình yêu triền miên, bi thương ấy, qua chất nhạt không chút cảm xúc của huynh…

Lại giống hệt đang kể một vụ án mạng.

Thế nhưng mỗi lần sấm nổi , ta vẫn giả vờ sợ hãi, rúc lòng huynh.

Lần nào Tạ Hoài Yến cũng khẽ cứng người, nhẹ nhàng ôm lấy ta, cố gắng hạ thấp .

Đồ ngốc Tạ Hoài Yến.

Một đứa trẻ như ta…

Sao có thể sợ sấm chứ?

Ba ta đã tự mình lang thang đầu đường xó chợ.

Sáu đã cướp Đại Hoàng từ tay một đám ăn mày nhí.

Đừng nói chỉ là sấm sét.

mặt có kẻ cầm đao giết người, phóng hỏa đốt nhà, ta cũng có thể bình thản không đổi sắc mặt.

Thế nhưng, mỗi khi Tạ Hoài Yến cố gắng giả vờ thật dịu dàng, khẽ khàng dỗ dành ta.

Huynh nói:

“Thập Thất, đừng sợ.”

Ta vẫn lặng lẽ rúc sâu hơn lòng huynh.

Thôi vậy.

huynh chút mặt mũi vậy.

4

Những ngày ở Vương phủ thật sự vui.

Không cần đánh cũng có cơm ăn.

Điều khiến ta Đại Hoàng vui nhất mỗi ngày bữa cơm sẽ cùng nằm trên hòn giả sơn, xoa chiếc bụng tròn vo phơi nắng.

Có lẽ Tạ Hoài Yến thật sự không biết trẻ con.

Huynh ta chẳng khác nào .

Cứ thế suốt ba tháng.

Cuối cùng quản gia cũng không nhìn nổi nữa.

Ông nói ta đã sáu , phải đường .

Ta , hỏi quản gia gia gia:

“Con gái cũng đường sao?”

Trong ngõ Liên Hoa có nhiều bé gái.

Nhưng chưa ai từng đi .

Ngay Trương Tiểu Hoa cưng chiều nhất cũng chưa từng đường.

Quản gia gia gia hiền từ xoa đầu ta.

“Thập Thất cảm thấy mình thua kém con trai sao?”

Ta nghiêng đầu suy nghĩ một lúc.

Ta biết trèo cây.

Biết làm ná cao su.

Biết bắt cá.

Đánh thì đám con trai trong ngõ Liên Hoa chẳng đứa nào là đối thủ của ta.

Thế là ta lắc đầu.

“Không.”

“Ta còn lợi hại hơn bọn họ.”

Quản gia gia gia vuốt râu cười.

“Vậy vì sao Thập Thất lại không thể đường?”

Ta cảm thấy quản gia gia gia là người có đại trí tuệ.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.