Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/W5a8nD97A

Chân váy midi dáng dài TAMMY chất ren cạp chun sau có lớp lót trong CV450

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

“Không vấn đề.”

trợ nhìn tôi với ánh mắt ngưỡng mộ.

“Em nghe có thể đổi trực giữa bảy ngôn ngữ mà không cần đi tiếng Việt.”

“Tùy nội dung.”

từng học bao lâu vậy?”

Tôi kiểm tra lại micro.

“Mười bảy năm.”

Khi cánh cửa hội trường mở ra, các biểu lần lượt vào.

Tôi ngồi trong kính ở tầng hai.

Từ vị trí này có thể nhìn toàn bộ khán phòng.

Khoảng chín giờ, doanh nghiệp bắt xuất hiện.

Lục Trầm Phong đi .

Anh mặc bộ vest đen được cắt may hoàn hảo, gương mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh thường ngày.

Tống Nhược Lam khoác anh.

Trên cổ ta đeo chiếc vòng kim cương mà tôi từng nhìn trong hóa đơn khoản.

Mẹ chồng tôi đi sau, cười rạng rỡ với những người xung quanh.

Bà đang giới thiệu Tống Nhược Lam là con dâu tương lai của nhà họ Lục.

trợ trẻ của ban tổ chức tới nhắc nhở:

“Thưa bà, khu vực này chỉ dành diện đã đăng ký.”

Bà Lục khó chịu.

biết tôi là ai không?”

“Con trai tôi là tổng giám đốc tập Lục Thịnh.”

“Tập của tôi là đối quan trọng nhất trong ngày hôm nay.”

Người trợ vẫn lịch sự.

“Danh sách chỉ có tên Lục Trầm Phong và bà Tống Nhược Lam.”

“Xin bà chờ ở khu vực khách mời.”

Bà Lục đang định tục tranh cãi thì nhìn vào.

đổi thái độ, kéo Tống Nhược Lam tiến lên.

“Ngài , đây là Nhược Lam, vị hôn thê của con trai tôi.”

nhìn ba người trước mặt.

ta không bắt .

Chỉ lạnh nhạt hỏi bằng tiếng Nga:

“Vị hôn thê?”

Lục Trầm Phong dường như lo người khác không hiểu, chủ động trả lời bằng tiếng Anh:

“Yes. We will be engaged this weekend.”

Đúng vậy.

tôi sẽ đính hôn vào cuối tuần này.

Tống Nhược Lam mỉm cười dịu dàng.

nhìn anh.

“Vậy người phụ nữ tối là ai?”

Lục Trầm Phong khựng lại.

Trong khu vực đón không có riêng.

Anh tưởng đang hỏi bằng tiếng Nga nên những người xung quanh không hiểu.

Anh hạ giọng.

“Chỉ là nhân viên trong công ty.”

Tôi ngồi trong , nhìn khẩu hình của anh màn hình giám sát.

Bàn đặt trên tài liệu bất giác siết lại.

Sáu năm vợ chồng.

Đến trước mặt đối , tôi chỉ là nhân viên trong công ty.

không thêm.

ta ngẩng nhìn về .

Ánh mắt tôi chạm nhau lớp kính.

khẽ gật với tôi.

Hội nghị chính thức bắt .

Phần phát biểu của các diện diễn ra suôn sẻ.

Tôi đổi liên tục giữa tiếng Nga, tiếng Pháp, tiếng Nhật và tiếng Việt.

Tốc độ của diện Pháp rất nhanh.

ấy còn sử dụng nhiều thuật ngữ chuyên ngành liên quan đến logistics cảng biển.

Người bên cạnh hơi lúng túng.

Tôi nhận luồng âm thanh, không hề ngắt quãng.

Sau hai mươi phút, phần phát biểu kết thúc.

Trợ đưa tôi chai nước.

Thẩm, dưới vừa hỏi tên .”

“Ai?”

diện tập Lục Thịnh.”

Tôi tháo tai nghe.

“Không cần trả lời.”

Đến giờ nghỉ, tôi rời khỏi để đến phòng chuẩn bị.

Vừa hành lang, tôi đã nhìn Lục Trầm Phong đứng ở đó.

Anh nhìn thẻ công trước ngực tôi.

Dòng chữ trên được in rất rõ.

viên cao cấp, Thẩm Tri Ý.”

Bên dưới là tên đơn vị trực thuộc Bộ Ngoại giao.

Lục Trầm Phong đứng bất động.

“Em làm việc ở đây?”

“Đúng.”

“Không phải em theo dõi đơn hàng công ty xuất nhập khẩu sao?”

“Em chưa từng mình làm công ty tư nhân.”

“Em em chỉ xử tài liệu và đơn hàng.”

“Tài liệu ngoại giao cũng là tài liệu.”

“Hồ sơ công cũng cần theo dõi.”

Tôi trả lời rất bình thản.

Gương mặt anh từ kinh ngạc dần sang khó tin.

“Em biết bao nhiêu ngôn ngữ?”

“Bảy.”

“Em làm công việc này bao lâu rồi?”

“Tám năm.”

“Tám năm?”

Giọng anh đột nhiên lớn hơn.

ta kết hôn sáu năm, vậy mà em giấu anh suốt sáu năm?”

Tôi nhìn anh.

“Em đã từng muốn .”

“Nhưng anh không có thời gian nghe.”

Anh im lặng.

Có lẽ anh đang cố nhớ lại.

Nhưng trong sáu năm, những lần anh thật sự ngồi xuống lắng nghe tôi có lẽ chỉ đếm được trên ngón .

Tống Nhược Lam từ sau đi tới.

Khi nhìn tôi, ánh mắt ta hiện rõ vẻ kinh ngạc.

dâu?”

ta nhìn thẻ công của tôi rồi cười.

tìm người làm thẻ giả để dọa em sao?”

Lục Trầm Phong lạnh lùng quát:

“Im miệng.”

Tống Nhược Lam sững sờ.

Đây có lẽ là lần tiên anh dùng giọng điệu ấy với ta.

Đúng lúc đó, trưởng ban tới.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.