Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9ANYTFooyt

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
nói lạnh nhạt vang lên trên đỉnh đầu.
“Em chính em gái ?”
nói này dường hơi quen thuộc.
Tôi mơ màng nghĩ.
gương mặt quen thuộc chợt hiện lên trước mắt.
Cơn buồn ngủ lập tức tan biến sạch sẽ.
Tôi đột ngột mở mắt, ngồi bật dậy.
Quả nhiên thấy người đàn ông đứng bóng tối cạnh cửa.
Anh cúi đầu nghịch điện thoại.
Ánh sáng màn hình hắt lên đường quai hàm nét anh.
Dường cảm nhận được điều gì đó.
Anh ngẩng mắt.
Ánh hờ hững rơi xuống gương mặt tôi.
… Lục Gia Hách.
Tôi khó khăn nuốt nước bọt.
Dùng sức siết chặt vịn ghế.
Các khớp ngón trắng bệch.
9
Đèn sân tối.
Tôi vẫn đeo khẩu trang.
Ánh mắt Lục Gia Hách dừng trên mặt tôi hai giây.
Sau đó liền dời đi.
Không anh hỏi tôi hay tự nói với chính mình:
“ em vẫn chưa xuống…”
ràng lời thúc giục.
Nhưng nói lại không có chút mất kiên nhẫn nào.
có sự cưng chiều và bao dung vô hạn.
Tôi cụp mắt, không trả lời.
“Đúng .”
Anh chợt nhớ ra điều gì đó.
Lại ngẩng mắt tôi:
“ Phỉ đã kết bạn với em đúng không?”
Tôi do dự hai giây.
Khẽ gật đầu.
Lục Gia Hách thở phào nhẹ nhõm:
“Vậy tốt , em biết chắc sẽ vui, cô vui thì tôi vui.”
“Nhân phẩm Phỉ không tệ, gia thế sạch, người đáng để gửi gắm cả đời, tính cách hơi tùy hứng.”
“ em nói em vừa nước ngoài trở về, Phỉ du học sinh, hai người chắc sẽ có nhiều chủ đề chung, cho nên…”
nói tôi vừa nước ngoài trở về ?
Tôi sững người.
Nghi ngờ không biết có phải mình đã nghe nhầm hay không.
Tôi ngẩng đầu lên.
Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau.
nói Lục Gia Hách bỗng ngừng lại.
Ánh mắt anh khựng .
Trái tim tôi đột ngột siết chặt.
Đèn sân quá tối.
Tôi hoàn toàn không biểu cảm trên gương mặt anh.
Nhưng sự im lặng kéo dài này còn khiến tôi hoảng hốt hơn cả khi anh lên .
Tôi cố tỏ ra bình tĩnh, kéo khẩu trang lên.
Khẽ hắng .
Cố gắng khiến nói nghe vững vàng hơn:
“Đúng vậy, tôi… tôi đã kết bạn WeChat với Phỉ .”
“Chúng tôi nói chuyện hợp, tính cách anh không tệ, chúng tôi còn hẹn… hẹn cuối tuần cùng đi ăn.”
“Cảm ơn anh… anh rể.”
Không có ai đáp lại.
Sự im lặng giữa hai chúng tôi kéo dài vô tận.
Lòng bàn tôi đầy mồ hôi lạnh.
Tôi liếm đôi môi khô khốc.
vắt óc nghĩ xem nên nói gì để xoa dịu bầu không khí.
Bên tai bỗng vang lên .
Chủ nhân cửa chậm rãi đi về phía tôi.
Mang cảm giác áp bức nặng nề.
đế giày nghiền qua mặt đất.
sân vắng lặng, âm thanh trở nên đặc biệt ràng.
Mỗi đều giẫm thẳng lên trái tim tôi.
Lục Gia Hách sa sầm mặt.
Càng lúc càng tiến gần.
10
Nếu anh thật sự đi đến đây…
Ý nghĩ này vừa xuất hiện.
Tôi lập tức hoảng loạn.
hận không thể bật dậy, vác chiếc ghế chạy trốn.
May mà.
nói ngọt ngào kịp vang lên phía sau:
“Gia Hách! Để anh đợi lâu !”
Bầu không khí nặng nề lập tức bị phá vỡ.
dừng lại.
Tôi kín đáo thở phào nhẹ nhõm.
Chậm rãi buông bàn giữ khẩu trang xuống.
bóng dáng mảnh mai lướt qua bên cạnh tôi.
Mang hương thơm nhàn nhạt.
Hôm nay ăn mặc thoải mái.
Gấu váy hoa tung bay gió đêm.
Giống cánh bướm nhẹ nhàng.
lao thẳng vào lòng Lục Gia Hách:
“Anh yêu, anh không để ý đến em?”
“Anh giận em ? Ôi, đừng giận nữa, đừng giận nữa mà, lần sau em nhất định sẽ không đến muộn nữa, mau xem hôm nay em có đẹp không?”
Lục Gia Hách mím môi, không nói lời nào.
lặng lẽ chằm chằm vào gương mặt .
cười ngọt ngào.
Lại kiễng , định đưa vuốt tóc anh:
“ lại em vậy? Có phải nhớ em quá không…”
Lục Gia Hách vẫn không nói gì.
Nhưng khi bàn vươn tới, anh lại bản năng nghiêng mặt sang bên.