Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/AKZVrYRd2A

GLADE Bộ Máy & Lõi Xịt Thơm Phòng Tự Động Lưu Hương Tự Nhiên Đến 70 ngày 252ml
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tôi cúi , lấy son túi ra dặm lại, lại không ngừng run.
Dặm được một nửa, tôi nhìn thấy Lục Gia Hách qua gương.
Anh đứng ngoài cửa, không bước vào, ánh mắt xuyên qua tấm gương rơi gương mặt tôi.
Chúng tôi nhìn nhau rất lâu.
Anh tiếng trước, giọng rất khẽ, còn mang theo run rẩy, giống như đã phải dùng hết sức lực mới có thể hỏi ra:
“ , tại sao … tại sao không đến tìm anh?”
Năm đó.
Bởi vì ở quê mãi vẫn không đợi được mẹ đến đón.
lúc tuyệt vọng và đau lòng, tôi chỉ nói với mọi người rằng mình họ .
Người thôn đều gọi tôi .
Lục Gia Hách .
Bàn cầm son của tôi khựng lại, lấy lại bình tĩnh, nhìn rõ ánh nước mắt anh.
Trước đây tôi vẫn luôn cho rằng, đến khoảnh khắc tất cả thật bị vạch trần.
Tôi sẽ cảm thấy tủi thân, cảm thấy đau lòng, sẽ không nhịn được mà bật khóc.
khoảnh khắc thật đến.
Tôi lại không hề xuất hiện cảm xúc từng tưởng tượng.
Tôi bình tĩnh khẽ một tiếng:
“Tìm anh làm gì? Nhìn anh và chị tôi ân ái, tôi đứng bên cạnh cổ vũ người sao?”
Lục Gia Hách lập tức phủ nhận:
“Không phải.”
“ Phạn, anh đã nhận nhầm người, anh ngu ngốc.”
“ gì Sênh nói đều có thể khớp với quá khứ của chúng ta, hơn nữa người lại giống nhau như đúc, anh thật không mọi chuyện sẽ thành ra thế , xin lỗi …”
Tôi lắc .
Trầm tư một lát.
Chậm rãi nói ra lời mấy ngày nay vẫn luôn nghĩ nghĩ lại:
“Lục Gia Hách.”
“Anh thật chưa từng có một nghi ngờ về thân phận của chị tôi sao? che giấu của chị ấy thật hoàn hảo đến sao?”
“Hay vẻ đẹp của chị ấy đủ để khiến anh bỏ qua nghi ngờ đó?”
Lục Gia Hách cứng người.
Nôn nóng mấp máy môi.
“Anh không…”
Tôi phớt lờ lời phản bác của anh.
Khẽ thở dài.
“Từ vị hôn phu của chị tôi chính anh.”
“Tôi vẫn luôn suy nghĩ chuyện , Lục Gia Hách, chị tôi nói người đã yêu nhau hơn tháng .”
“Suốt tháng, anh chưa từng nhận ra một bất thường , đúng không?”
“Sau đó tôi cuối nghĩ thông .”
“ tiềm thức, anh rất hài lòng với chị tôi, đúng không? Cho nên dù phát hiện có điều không ổn, anh không muốn thừa nhận.”
“Lục Gia Hách, anh đấy, từ sinh ra đến giờ, chưa từng có ai nghiêm túc lựa chọn tôi.”
“Thật trùng hợp, lần anh không chọn tôi.”
Tôi mỉm nói xong lời .
Nước mắt cuối không thể kìm nén được nữa.
Tôi vòng qua Lục Gia Hách đang sững sờ.
Bước nhanh ra ngoài.
Tôi không quay lại tìm bố.
Mà đẩy cửa cầu thang bộ ra.
xuống vài bậc.
ngồi xổm xuống ở chỗ ngoặt.
Nói không đau lòng giả.
Tôi Sênh rất ưu tú.
Ai sẽ thích chị ấy.
nhiều năm như .
Chẳng lẽ không có một người kiên định đứng về phía tôi sao?
Tôi thật tệ đến sao?
Tôi xoa chiếc mũi cay cay.
Thò vào túi tìm khăn giấy.
cầu thang bỗng vang một giọng nói bất cần:
“Ôi chao, mau để tôi xem bạn nhỏ trốn ở đây lén khóc nhè .”
“Khóc thành mèo hoa , không sao cả, tôi thích mèo nhất, nhất, nhất đấy.”
Tôi sững người.
Vừa lau bong bóng nước mũi vừa ngẩng .
đứng bậc thang phía .
đút túi.
Nghiêng nhìn tôi.
Áo vest vắt khuỷu .
Giống như vừa lén chạy ra khỏi một buổi tiệc đó.
Đang mỉm nhìn tôi.
Tôi mím môi.
Bực bội nói:
“Con công hoa, anh có phiền không ?”
càng lớn hơn.
17
Cuối , đưa tôi về nhà.
chúng tôi một trước một sau ra ngoài.
Vừa hay gặp phải Lục Gia Hách.
Khoảnh khắc nhìn thấy tôi và nhau ra.
Không anh đã nhớ tới chuyện gì.
Sắc mặt lập tức mất hết huyết sắc.
Tôi không để ý đến anh.
Trực tiếp xe của .
Xe dừng trước cổng sân, tôi tháo dây an toàn.
Anh nghiêng nhìn tôi một cái, đưa sang ấn nhẹ đỉnh tôi.
“Về ngủ một giấc thật ngon .”
Tôi không quay .