Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5VUG6RzNS9

Bình giữ nhiệt LocknLock LHC6180 800ml, Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây - JoyMall
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
nhận sự bài xích của tôi, người Lục Thịnh cứng đờ tại chỗ.
Cuối , Tạ Vũ lấy hộp thuốc tôi.
chờ đợi, tôi ngồi trên sofa phòng khách.
của Lục Thịnh tùy ý vắt bên cạnh sofa.
Tạ Vũ ôm hộp thuốc vội vàng chạy tới, không cẩn thận va vào góc sofa.
Chiếc của Lục Thịnh rơi xuống đất, vừa khéo rơi ngay bên chân tôi.
Tôi cúi xuống nhặt , khóe mắt lại nhìn thấy túi tối màu lộ ra một góc màu hồng nhạt, mang hoa văn quen thuộc.
Tim tôi đập mạnh một cái.
Một dự chẳng lành dâng .
Tôi lấy ấy ra.
Đúng , giọng nói căng thẳng của Lục Thịnh vang từ cửa:
“Tạ Vũ, của tôi đâu?”
11
Tạ Vũ sững sờ.
Cậu ấy lắp bắp nói:
“Anh Lục… , đang ở tay chị Ôn…”
Tôi mở ra.
Chính tôi ném vào ngày biểu diễn văn nghệ.
viết đầy những lời tỏ tình với Lục Thịnh.
Nó dán lại, ép phẳng, gấp vô ngay ngắn.
Tôi ngẩng đầu.
Bình tĩnh đối diện với ánh mắt của Lục Thịnh.
khoảnh khắc.
Những hành động khác thường của Lục Thịnh khoảng thời gian đều lời giải thích.
Anh cố ý hỏi tôi nghĩ thế về Lâm Uyển, còn nói mình thích tính cách của cô ấy.
Thỉnh thoảng lại dẫn Lâm Uyển qua lại trước mặt tôi, thể hiện hai người thân mật mức .
Hóa ra đều anh đang âm thầm nhắc nhở tôi.
tôi thu lại những suy nghĩ không nên .
tôi biết khó mà lui.
Thậm chí chuyện anh hỏi tôi kết hôn với anh hay không.
lẽ vì quá rảnh rỗi, nhìn xem tôi sẽ bối rối thế bị trêu đùa.
Tôi siết chặt nhật ký tay.
Trái tim vốn bình lặng cuối dâng một chút khó xử.
lẽ phải rất nhiều khó xử.
Khiến tôi không ở lại thêm dù một giây.
Vốn tưởng ít nhất vẫn thể làm bình thường với Lục Thịnh.
Bây giờ xem ra, ngay bè không thể làm nữa.
Tôi hít sâu một hơi, nhanh chóng nói với Lục Thịnh:
“Lục Thịnh, anh không cần tiếp tục dùng Lâm Uyển để cảnh tỉnh tôi.”
“Nếu anh thấy ghê tởm, vậy tôi sẽ rời .”
12
Sau đó, Lục Thịnh hoảng loạn đuổi theo.
Trên gương mặt trước giờ luôn ung dung của anh xuất hiện vẻ sốt ruột hiếm thấy.
“ , anh không thấy em ghê tởm.”
“Lâm Uyển gái giả anh tìm tới, anh không cảnh cáo em…”
“… Anh em chủ động tỏ tình với anh.”
Anh nói với tôi rất nhiều một hơi.
Tôi hỏi:
“Tại sao anh lại tôi tỏ tình?”
“Lục Thịnh, anh thích tôi sao?”
Lục Thịnh nắm lấy cổ tay tôi, vành tai hơi đỏ:
“ , bây giờ anh hiểu rõ lòng mình, anh thật sự thích…”
Không đợi anh nói xong, tôi ngắt lời:
“Đây không gọi thích.”
“Lục Thịnh, không ai đối xử với người mình thích như vậy.”
Sau đó nữa.
Mẹ nhất thời không tìm đối tượng liên hôn thích hợp.
Mà đơn xin trao đổi sinh viên của tôi phê duyệt.
Bà không còn cách khác, cuối đồng ý để tôi ra nước ngoài du học.
Chuyện tôi du học.
Ngoài mẹ ra, tôi không nói bất kỳ ai khác.
Sau hạ cánh ở London, tôi bắt đầu một cuộc sống hoàn toàn mới.
Ban đầu tôi không thích nghi với ngôn ngữ và khí hậu nơi đây.
Nhưng tất mọi thứ đối với tôi đều vô mới mẻ.
Dần dần, tôi thêm những sở thích mới.
Mặc dù tính cách vẫn hướng nội, tôi vẫn kết giao rất nhiều mới.
một ngày.
tôi xuống lầu chuẩn bị trường.
Tôi gặp lại Lục Thịnh lâu không gặp.
Ngày ra nước ngoài, tôi chặn toàn bộ phương thức liên lạc của anh.
, thần sắc Lục Thịnh mệt mỏi, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi tôi.
Anh bước một bước, ánh mắt từng chút một lướt qua gương mặt tôi:
“ … sao ra nước ngoài mà không nói với anh?”
Tôi không xúc nhìn anh.
Lục Thịnh mím môi, cậu cao quý ngày lại hạ giọng dỗ dành tôi:
“Anh mang bữa sáng tới, ăn xong rồi hãy trường nhé?”
Tôi lạnh nhạt nói:
“Không cần, tôi ăn rồi.”
Nói xong, tôi vòng qua anh rời .
Tôi vốn tưởng Lục Thịnh sẽ không chịu nổi thái độ của tôi, trực tiếp rời khỏi đây.
Nhưng tan học hôm đó.
Anh lại đứng trước cổng trường chờ tôi.
dù tôi không nói chuyện với anh.