Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9ANYTFooyt

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

1

Lần đầu tiên tôi gặp Thời Việt là thư viện của trường đại học.

Hôm tôi đang tìm cuốn Nghệ thuật bố cục nhiếp , kiễng chân mới chạm tới giá sách cao nhất.

Đầu ngón tay vừa chạm vào gáy sách, dãy sách trên bất ngờ nghiêng xuống, ào ào đổ ập.

Tôi phản ứng mất một nhịp, chưa kịp tránh.

Đúng lúc , một cánh tay vòng qua eo tôi, kéo mạnh tôi lùi về sau.

Những quyển sách nặng nề rơi trúng lưng người kia, anh khẽ hít một hơi đau.

“…Cảm ơn.”

Tôi ngẩng đầu.

Dưới ánh nắng hắt ngược, gương mặt của anh hiện lên rõ ràng.

Rất đẹp.

Nhưng rất lạnh.

Giống một chú chó lớn đắt tiền, nhìn thôi biết không dễ đến gần, càng không nên chọc vào.

Anh không đáp, buông tôi ra rồi cúi xuống nhặt sách.

Tôi ngồi xuống giúp.

bàn tay cùng lúc chạm vào một cuốn sách.

Tôi rãi rụt tay về.

Anh nhìn tôi giây rồi hỏi:

“Học khoa nào?”

“Truyền thông.”

“Năm nhất?”

“Ừm.”

Anh đưa sách tôi rồi đứng dậy.

Tôi nghĩ anh sẽ rời đi.

Không ngờ anh lại ra sau, giơ tay sắp xếp lại hàng sách vừa đổ.

“Lần sau không với tới thì nhờ người khác.”

Anh vừa xếp vừa nói.

“Hoặc đứng lên ghế.”

“Vâng.”

Anh cúi xuống nhìn tôi, khẽ nhíu mày.

“Phản ứng như , lỡ bị sách đập trúng thì làm ?”

Tôi chưa nghĩ xong nên trả lời thế nào thì anh quay người bỏ đi.

Dáng lưng cao thẳng, chân dứt khoát.

Tôi ôm sách đứng yên tại chỗ, âm thầm nghĩ:

Người này…

Hung dữ thật.

2

Lần gặp là trước quầy tuyển thành viên của câu lạc bộ nhiếp .

Ánh nắng đầu thu vẫn gay gắt.

Tôi ngồi xổm dưới bóng , cầm tờ đơn đăng ký mà ngẩn người.

Đây là mẫu đơn kỳ lạ nhất tôi từng thấy.

Không hỏi lý do gia nhập, chẳng hỏi sở trường hay tính cách.

Thay vào là một loạt câu hỏi rất… khó hiểu.

“Thích ăn món gì?”

“Thích con vật nào?”

“Thích loại trái nào?”

“Thích uống đồ gì?”

đến câu cuối cùng.

“Thích kiểu con trai nào?”

Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ rất lâu.

Cái này… khai ?

Đúng lúc có người sau giục:

“Bạn học, điền thì điền, không thì nhường chỗ.”

Tôi vừa định quay đầu thì một nói quen thuộc vang lên.

“Cô sẽ điền.”

Là anh.

Hôm nay Thời Việt mặc hoodie đen, tay áo xắn đến khuỷu tay, lộ cánh tay trắng khỏe.

“Tôi là hội trưởng câu lạc bộ nhiếp .”

“Thời Việt.”

“Có chỗ nào không hiểu thì cứ hỏi tôi.”

Khoảng cách giữa chúng tôi rất gần.

Trên người anh có mùi xà phòng sạch sẽ pha lẫn chút hương bạc hà nhè nhẹ.

“Tờ đơn này…”

Tôi rãi hỏi.

“Tại ghi kiểu con trai thích?”

Thời Việt khựng lại.

Anh nghiêng đầu nhìn tôi, vẻ mặt hiếm khi lộ ra chút mất tự nhiên.

“… thống kê.”

“Chuyện liên quan gì đến hội phí?”

“Có.”

Anh khàn .

“Tiện việc tổ chức hoạt động.”

Tôi nghĩ rất lâu.

Vẫn không hiểu.

Nhưng nếu hội trưởng nói

Chắc là có lý.

Tôi tiếp tục điền.

Đến câu cuối cùng, lại dừng.

Thích kiểu con trai nào…

Tôi chưa từng nghĩ tới.

“Không biết viết gì?”

Thời Việt vang lên bên cạnh.

“Ừm.”

Anh im lặng giây.

Rồi cầm lấy tay tôi.

tôi dạy.”

Hơi thở của anh lướt sát bên , khiến vành tôi nóng lên.

Anh viết xuống vài chữ.

1m86.

Có cơ bụng tám múi.

Biết chụp .

Da trắng.

Biết chơi bóng rổ.

Tôi chớp mắt.

“Đây là…”

“Đáp án chuẩn.”

anh rất khẽ.

“Điền như sẽ nhận ngay.”

Anh trả lại tôi.

“Chiều Tư nhớ đến họp câu lạc bộ.”

“Đừng đến muộn.”

.”

Anh đi vài lại quay đầu.

Ánh nắng phủ lên người anh một lớp viền vàng nhạt.

anh hơi đỏ.

“Ôn Dữ.”

“Ừ?”

“Những gì cậu viết…”

Anh dừng một chút.

“Tôi đều nhớ hết.”

Nói xong anh liền đi.

Tiếng cười nhè nhẹ theo gió truyền tới.

Tư gặp.”

Tôi cúi đầu nhìn tờ đơn.

Ngẩn người.

Anh…

Nhớ những làm gì?

3

Buổi họp câu lạc bộ hôm Tư, tôi đến muộn.

Không cố ý.

Mà vì… lạc đường.

Phòng sinh hoạt của câu lạc bộ nằm tòa nhà giảng đường cũ.

Tôi đi lòng vòng hơn mươi phút mới tìm thấy.

Lúc mở cửa vào, bên kín người.

Thời Việt đứng trước màn chiếu.

Áo sơ mi trắng xắn đến khuỷu tay.

Anh đang giảng về kỹ thuật bố cục.

Nhìn thấy tôi, anh lập tức dừng lại.

căn phòng im phăng phắc.

“Xin lỗi… tôi bị lạc.”

“Ngồi .”

Anh vào vị trí chính giữa hàng đầu.

Chiếc ghế đang trống.

Trên bàn đặt sẵn một chiếc hộp màu hồng.

Như thể chuẩn bị từ trước.

Tôi rãi tới.

Ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về tôi.

Vừa ngồi xuống, tôi mở sổ mới phát hiện quên mang .

Thời Việt tiếp tục giảng thêm một đoạn rồi đi xuống.

Anh dừng cạnh tôi.

Lấy túi áo ra một đặt lên quyển sổ.

“Dùng của tôi.”

nói rất nhỏ.

đủ tôi nghe thấy.

“Cảm ơn.”

Anh vẫn đứng .

Tôi ngẩng đầu.

Bốn mắt chạm nhau.

Đôi mắt anh rất sâu.

Như chứa bầu trời đêm.

“Mở chiếc hộp ra.”

Anh nói.

Tôi mở nắp hộp màu hồng.

Bên là một miếng bánh kem dâu tây.

“Cái này…”

“Phúc lợi của câu lạc bộ.”

Anh khẽ ho một tiếng.

“Vị dâu.”

Tôi sững sờ.

Trên đơn đăng ký tôi từng ghi…

thích bánh kem dâu.

Hóa ra…

Anh nói nhớ, là thật sự nhớ.

“Mau ăn đi.”

Anh quay về bục giảng.

“Sắp chảy rồi.”

anh lại đỏ.

Tôi xúc một thìa bánh.

Rất ngọt.

Không ngờ…

Gia nhập câu lạc bộ nhiếp phát bánh.

Đúng là một câu lạc bộ rất tốt.

4

“Khẩu độ ở đây mở lớn hơn.”

Gia nhập câu lạc bộ một tuần.

Tôi vẫn học nhiếp rất .

Hầu như lần nào là Thời Việt đứng cạnh từng chút.

Tôi gật đầu.

“Ồ.”

“Hiểu chưa?”

“…”

Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của tôi, anh bất lực thở dài.

tôi nói lại.”

Đến lần tư.

Tôi cuối cùng gật đầu.

“Hiểu rồi?”

“Hiểu rồi.”

Tôi nghiêm túc đáp.

“Lông mi của anh dài thật.”

Thời Việt:

“…”

anh lập tức đỏ bừng.

Lúc này tôi mới nhận ra.

Có lẽ vừa nói điều gì không đúng.

“Xin lỗi.”

“Tôi không nên mất tập trung.”

“…Không .”

Anh lập tức đứng dậy.

Lúng túng đi đến cạnh cửa sổ, quay lưng về tôi rất lâu.

“Thời Việt?”

“Không có gì.”

“Cậu tiếp tục xem đi.”

Tôi ngoan ngoãn cúi đầu.

Năm phút sau.

Anh quay lại.

Gương mặt bình tĩnh như cũ.

có vành vẫn đỏ.

“Ôn Dữ.”

“Hửm?”

“Sau này… đừng như nữa.”

“Như thế nào?”

“…Đừng khen tôi như .”

“Tại ?”

“Bởi vì…”

Anh ngập ngừng.

“Tôi sẽ hiểu lầm.”

“Hiểu lầm chuyện gì?”

Anh không trả lời.

Quay người bỏ chạy.

Đúng là chạy.

Sau này Chu Mục kể tôi nghe.

Hôm Thời Việt về ký túc xá.

Đứng trước gương nhìn lông mi suốt nửa tiếng.

Anh nghiêm túc hỏi:

“Lông mi của tôi… thật sự đẹp đến ?”

“Cô đang ám điều gì không?”

Chu Mục bắt chước y hệt anh.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.