Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/30mv7xWjQi

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Thời Việt đầu nhìn màn hình, hàng mày chóng nhíu lại.
“ bị dư sáng.”
Anh :
“Khẩu độ mở quá lớn.”
“Ồ.”
“Để tôi dạy cậu.”
Anh đứng sau tôi.
Một nắm lấy bàn tôi, chậm rãi điều chỉnh vòng xoay trên máy .
Hơi thở ấm áp anh phả sát tai.
Nhịp tim “thình thịch” vang , vừa vừa mạnh.
không gian yên tĩnh hồ, âm thanh ấy càng trở nên rõ ràng.
“Chỉnh thế .”
Giọng anh rất thấp, còn mang theo chút khàn khàn.
“ chưa?”
“… rồi.”
anh vẫn không buông .
Tôi không cử động.
Gió lướt qua mặt hồ.
Thổi rối tóc anh, khiến mái tóc tôi khẽ lay động.
“Thời Việt.”
“Ừ?”
“Tim anh đập thật.”
Cả người anh lập tức cứng lại.
Ngay sau đó, anh vội vàng lùi sau một bước.
Chân luống cuống đến hồ, quay lưng tôi.
“…Tôi tĩnh lại.”
Lại là câu .
Tôi đầu nhìn máy .
Đột nhiên nhận ra.
Người có nhịp tim đập …
Không có Thời Việt.
Còn có cả tôi.
12
Buổi tối cắm trại, mọi người quây quần quanh đống lửa chơi trò chơi.
trò thật lòng hay thử thách, tôi rút trúng thử thách.
“Gọi cho người đầu tiên danh bạ, sau đó với người ấy rằng ‘tôi cậu’.”
Tôi chậm rãi lấy ra.
Người đứng đầu danh bạ là—
Thời Việt.
Tôi sững lại.
Số anh được lưu khi ?
Tại sao tôi không hề nhớ?
Thời Việt ngồi đối diện.
Biểu cảm trông rất tĩnh, vành tai đã đỏ lúc .
“Gọi , gọi !”
Chu Mục lập tức hò hét.
“Để xem ai may mắn thế .”
Tôi nhấn nút gọi.
Chuông vừa vang hai tiếng, Thời Việt ở đối diện đổ chuông.
Anh lấy ra.
Ánh mắt nhìn thẳng tôi, sau đó nhấn nghe.
“…Alo.”
“Tôi cậu.”
Tôi .
Không khí xung quanh lập tức rơi vào im lặng.
Thời Việt “bộp” một tiếng rơi xuống đất.
Anh vội người nhặt , đầu lại đập mạnh vào cạnh bàn.
“…Thời Việt?”
“Không sao.”
Giọng anh truyền ra dưới gầm bàn.
“Tôi… tôi nhặt .”
Anh luống cuống chui ra.
Gương mặt đỏ bừng, lần không có vành tai.
“Ôn Dữ.”
Anh nhìn tôi.
“Cậu…”
“ là thử thách thôi.”
Tôi giải :
“Anh là người đầu tiên danh bạ.”
Biểu cảm trên gương mặt anh lập tức thay đổi.
vui mừng, chuyển thành thất vọng.
Cuối cùng lại cố gắng tỏ ra thản.
“…Ồ.”
Anh miễn cưỡng cong môi.
“Hóa ra là trò chơi.”
“Tôi còn tưởng…”
Anh đầu.
“Không có gì.”
“Tiếp tục chơi .”
đó sau, anh không thêm một câu nữa.
13
Tôi chậm một nhịp mới hối hận.
Không nên giải .
Thời Việt trông có vẻ rất thất vọng.
tôi không biết nếu không giải thì sẽ xảy ra chuyện gì.
Anh ấy sẽ lầm sao?
lầm rằng tôi anh ấy?
…
Điều dường không phải là lầm.
Ngày thứ ba sau khi trở buổi cắm trại, tôi cuối cùng xác định được một chuyện.
Thời Việt tránh tôi.
Không phải kiểu né tránh rõ ràng, mà là… trở nên nhạt dần.
Trước đây tôi đến câu lạc bộ, anh luôn là người đầu tiên ngẩng đầu nhìn tôi, mắt sáng một con chó lớn nhìn thấy xương.
Rồi bước tới, líu ríu hỏi tôi có đói không, có mệt không, hôm nay thế .
Bây giờ tôi đến câu lạc bộ, anh liếc mắt một cái, thể không nhìn thấy, rồi tiếp tục làm việc mình.
Trước đây anh ngày nhắn tin cho tôi, hôm nay gặp một con mèo hoang rất dễ thương giống tôi, ngày mai ăn được một quán ngon, lần sau muốn dẫn tôi .
Bây giờ tôi im lặng bị hỏng.
Trước đây anh luôn cạnh tôi, chắn người giúp tôi, thỉnh thoảng đầu nhìn tôi một cái, xác nhận tôi vẫn theo kịp.
Bây giờ anh trước, bước rất , tôi phải chạy nhỏ mới đuổi kịp. Anh không còn quay đầu lại nhìn tôi nữa.
Tôi nghĩ, có phải mình đã làm sai điều gì không?
tôi nghĩ rất lâu, vẫn không ra.
14
Chiều thứ Năm, tôi ôm máy đến phòng hoạt động.
Thời Việt ngồi cửa sổ, chỉnh . Ánh nắng rơi trên người anh, phác họa đường nét rất đẹp.
Tôi tới, đứng cạnh anh.
“Thời Việt.”
Anh ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt rất nhạt, nhìn một thành viên thường.
“Có việc?”
“Cái …” tôi đưa máy qua, “tôi chỉnh thông số không được.”