Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6VMnHvqdgl

Đai ngồi ô tô cho bé EMA - Đai bảo vệ an toàn cho bé, dễ sử dụng và tiện lợi
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Chỉ nhạt chỉ vào đối diện.
Trong lòng Chu Kiến Minh chợt trầm .
Bao năm lăn lộn khiến cậu ta tức nhận ra có không ổn.
Thái độ của ông nay.
Khác hẳn vẻ niềm nở khi nhận đồng hồ hàng hiệu cậu ta biếu mấy .
“Ông …”
“Có phải còn điểm nào trong phương án đầu tư cần chỉnh không?”
Chu Kiến Minh dè dặt ngồi mép .
“Xin ông yên tâm.”
“Chỉ cần Minh chịu rót vốn.”
“Tỷ lệ cổ phần hoàn có thương lượng .”
“Thậm chí tôi có bỏ một phần quyền quyết định…”
“Anh Chu hiểu lầm rồi.”
Ông tựa lưng vào .
Hai tay khoanh ngực.
Ánh lùng.
“ nay gọi anh tới.”
“Không phải bàn chuyện đầu tư.”
“Không… không bàn đầu tư?”
“Vậy… vậy thì…”
Mồ hôi tức túa ra trên trán Chu Kiến Minh.
Từng giọt chảy vào .
Rát buốt.
“Là vì…”
“ tịch thật sự của chúng tôi.”
“Muốn đích thân gặp anh.”
Ông vừa nói.
Vừa bấm nút trên khiển xa trong tay.
Màn LED cỡ lớn phía phòng họp tức sáng lên.
Một cuộc họp trực tuyến được kết nối.
Trong khung .
Là một văn phòng rộng lớn, xa hoa.
Ngoài ô cửa kính sát đất khổng lồ.
Là hồ tự nhiên xanh biếc gợn sóng.
là căn hộ hành trên tầng cao nhất của viện dưỡng lão Nam Sơn Khang Di.
Còn đang ngồi trên tịch bằng gỗ hồng mộc.
lùng nhìn Chu Kiến Minh màn .
là tôi.
còn bị cậu ta chỉ thẳng vào mà mắng chửi.
Keng!
Xấp tài liệu trong tay Chu Kiến Minh rơi đất.
Cậu ta bật phắt khỏi .
cắt không còn giọt máu.
Run rẩy chỉ vào màn .
“…”
“Trần… Trần Uyển Phương?!”
“… sao ngồi ở đó?”
“Không…”
“Không nào!”
Đầu óc Chu Kiến Minh.
Hoàn trống rỗng.
Dù nghĩ thế nào.
Cậu ta cũng không ghép ảnh phụ nữ ngày ngày lặng lẽ nấu cơm trong bếp.
Với vị tịch Minh Venture Capital.
đang nắm trong tay nguồn vốn khổng lồ.
“Thế nào?”
“Cậu con rể ngoan.”
“Bất ngờ lắm sao?”
Tôi ngồi màn .
Bình thản nâng chén trà bên cạnh lên nhấp một ngụm.
Giọng nói vẫn thản nhiên.
“Chẳng phải cậu còn nói…”
“ nay sẽ nhận được mười triệu tệ tiền đầu tư của Minh .”
“Sau đó ly hôn với con gái tôi sao?”
“Tôi tới đây.”
“ tận xem thành quả của cậu.”
“…”
“Rốt cuộc là ai…”
Giọng Chu Kiến Minh hoàn lạc đi.
Hai chân mềm nhũn.
Đến đứng cũng không nổi.
“Giới thiệu một lần nữa.”
“Trần Uyển Phương.”
“ sáng .”
“Đồng thời là cổ đông nắm quyền kiểm soát tuyệt đối của Minh Venture Capital.”
“Cũng là nhà đầu tư lớn nhất của Tập đoàn Nam Sơn Khang Di.”
Tôi đặt tách trà .
Ánh sắc như lưỡi dao.
Xuyên thẳng lớp phòng tuyến tâm lý cuối cùng của cậu ta.
“ ty mà cậu tìm mọi cách xin đầu tư.”
“Là của tôi.”
“Viện dưỡng lão mà cậu hao tâm tổn sức đưa tôi vào.”
“Cũng là của tôi.”
“Không nào…”
“Tuyệt đối không nào!”
Chu Kiến Minh gào lên trong tuyệt vọng.
“ chỉ là một giáo viên tiểu học đã nghỉ hưu!”
“Lâm Nhã chưa bao giờ nói có nhiều tiền như vậy!”
“Tiểu Nhã không biết.”
“Là vì tôi không muốn con bé nhỏ đã bị đồng tiền làm tha hóa.”
Tôi lùng nhìn cậu ta.
“Còn lý do tôi luôn giả nghèo hai đứa.”
“Là đề phòng những con đỉa hút máu như cậu.”
“Những kẻ muốn dựa vào hôn nhân đổi đời.”
Tôi khẽ gật đầu với ông .
Ông tức đẩy một tập hồ sơ dày tới Chu Kiến Minh.
Giọng nói băng.
“Chu Kiến Minh.”
“ ty của anh vốn không hề có bất kỳ nghệ cốt lõi nào.”
“Nửa năm .”
“Anh liên tục làm giả báo cáo tài .”
“Thổi phồng năng lực sinh lời.”
“Đi khắp nơi lừa lấy những khoản đầu tư nhỏ.”
“Quan trọng hơn.”
“Anh đã lợi dụng chức vụ.”
“Biển thủ tổng cộng ba triệu bảy trăm nghìn tệ tài khoản ty.”
“ phục vụ mục đích cá nhân.”
“Mua xe sang.”
“Nuôi nhân tình.”
“Đừng nói nữa…”
“Đừng nói nữa!”
Chu Kiến Minh ôm chặt đầu.
Sụp nền nhà.
Hoàn sụp đổ.
“Không chỉ có vậy.”
Giọng tôi vang lên hệ thống loa.
Từng chữ.
Nặng nề nện đầu cậu ta.
“Ngay tối .”
“Minh Venture Capital đã bỏ tiền.”
“Mua bộ các khoản nợ đối ngoại của ty cậu.”
“Nói cách khác.”
“ giờ trở đi.”
“Tôi.”
“Trần Uyển Phương.”
“ là nợ lớn nhất của cậu.”
Chu Kiến Minh đột ngột ngẩng đầu.
Trong chỉ còn sự tuyệt vọng.
Cậu ta hiểu.
đó có ý nghĩa gì.
đó có nghĩa.
Cậu ta.
Không còn bất kỳ cơ hội nào đứng dậy nữa.
“!”
“Con sai rồi!”
“!”
“Xin tha cho con!”
Chu Kiến Minh như phát điên.