Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6VMnHvqdgl

Đai ngồi ô tô cho bé EMA - Đai bảo vệ an toàn cho bé, dễ sử dụng và tiện lợi

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3 - Cuộc Gọi Bất Ngờ

đầu lau nước : “Mẹ tối qua cả đêm không ngủ, nói trong sinh ra một đứa vong ân. Hồi nhỏ Oánh Oánh có giấy khen mang cho nó xem, đến một căn phòng nó không chịu nhường.”

Tôi không nhịn được hỏi: “Giấy khen có thể nhường cho xem sao?”

Oánh đỏ bừng: “Chị, chị nhất định phải như vậy à?”

Chu Ninh bước một bước: “Cô còn nói chuyện cô lấy ảnh chụp bài đăng vòng bạn bè đâu.”

Oánh nhìn mẹ: “Dì, cháu không có.”

Mẹ há miệng: “Đường Đường, chuyện ảnh chụp có phải hiểu lầm không?”

Điện thoại tôi vang một tiếng, là tin nhắn từ một số lạ.

“Ba chiều, chỗ cũ. Đưa đồ tới, đừng để người không liên quan chạm .”

Tôi liếc một cái rồi tắt màn hình.

Dì tinh : “Ai vậy? Có phải khách không? Đường Đường, có khách thì càng nên để Oánh Oánh giúp. Oánh Oánh ngoại hình đẹp, trong cửa hàng còn hút khách hơn .”

Chu Ninh định chửi, bị tôi giữ .

Tôi cầm thỏa thuận bàn , xé đôi, rồi xé thành bốn mảnh, ném thùng rác.

“Chỗ tôi, không dùng chung.”

cậu đen như đáy nồi: “Tô Đường, cô nhớ lời hôm nay cô đấy.”

Tôi nhìn ông ta: “Tôi nhớ.”

Oánh đột nhiên khóc. Cô ta khóc rất đẹp, giọng không lớn, nước rơi từng giọt: “Chị, ngày mai em phải tới báo danh rồi. Chị bảo em phải sao? Bạn học đều biết chị em ở tỉnh lỵ có phòng việc, còn nói muốn tới xem. chị không cho mượn, em thành cái ?”

“Là em tự nói ra.”

chị là chị em mà.”

“Chị không phải bệ đỡ cho em.”

Tiếng khóc cô ta dừng bặt.

Dì lao tới, giơ tay định đánh tôi. Chu Ninh chặn , bà chủ tiệm hoa từ cửa xông : “ đấy? Tôi báo cảnh sát !”

Tay dì cứng giữa không trung.

Dưới lầu có người gọi: “Tiểu Tô, có người tìm cô, nói là tới lấy đồ.”

ngoài cửa là người đàn ông mặc sơ mi xám tối qua ở hàng. Trong tay anh ta xách một dài, thấy tình cảnh trong phòng, bước chân dừng .

Anh ta nhìn tôi, giọng rất thận trọng: “Cô Tô, có tiện không?”

nhìn chằm chằm : “Đây là đồ ?”

Tôi đi tới nhận lấy: “Không tiện phải tiện.”

Khi trao cho tôi, người đàn ông hơi cúi người. Cậu nhìn thấy, cơn giận khựng một nhịp.

Oánh nhìn thấy. Nước còn treo , ánh đã dính chặt .

“Chị,” cô ta khẽ hỏi, “chị nhận việc rất đắt tiền à?”

Tôi khóa tủ.

dì không kiếm được lợi , trước khi đi cậu đập cửa, khung tranh nhỏ tường lệch đi một chút. Chu Ninh chỉnh khung, mắng: “Cả cướp mà còn chê cửa cậu hẹp.”

Mẹ không đi. Bà ngồi ghế đẩu nhỏ, nhìn mấy mảnh giấy kịp dọn dưới đất.

“Đường Đường,” bà nói, “cậu miệng xấu, lòng không xấu.”

“Mẹ, cậu ký thỏa thuận bồi thường.”

“Mẹ biết.” Giọng mẹ hạ xuống, “ phía bà ngoại, mẹ kẹt ở giữa khó.”

Chu Ninh không nhịn được: “Dì à, người khó là Tô Đường. Mỗi tháng cô trả hơn bảy nghìn tiền thuê không ai trả hộ, khóa bị cạy không ai chịu sợ hộ, hàng ép tới cửa còn thông cảm. Cô phải đi thông cảm với ai?”

Mẹ bị nói đến mất : “Tôi đâu nói nhất định nó cho mượn.”

“Vừa rồi dì còn bảo cô thôi đi.”

Mẹ dậy: “Đường Đường, mẹ về trước.”

Đi đến cửa, bà quay đầu: “Tối nay bà ngoại có thể sẽ gọi cho , giọng đừng cứng quá. Người già lớn tuổi rồi.”

Tôi nói: “Lúc bà mắng vong ân, tuổi bà lớn lắm rồi.”

Mẹ không đáp, đi xuống lầu.

Chu Ninh đóng cửa : “Bát nước mẹ cậu không phải bưng không đều, mà vốn dĩ từng bưng về phía cậu.”

Tôi mở tủ, xác nhận niêm phong rách.

Chu Ninh ghé : “Cái thế?”

“Đồ khách.”

“Đắt không?”

“Hỏng thì tớ không đền nổi.”

lùi xa nửa bước: “Vậy tớ không hỏi. Tối nay cậu vẫn ở đây?”

“Ừ. gấp một bức bình phong thêu.”

“Dì cậu sẽ không tới nữa chứ?”

“Hôm nay đã tới rồi, trong thời gian ngắn chắc không dám.”

Tôi nói quá sớm.

Tám tối, trước cửa phòng việc vang tiếng gõ. Không phải gõ, mà là đập.

Tôi nhìn camera thấy Oánh ngoài cửa, bên cạnh còn có ba cô gái trẻ. Cô ta đã thay đồ tập, bên ngoài khoác áo mỏng.

“Chị, mở cửa.” Cô ta nói khe cửa, “Bạn em đều tới rồi, em không thể để dưới lầu.”

Chu Ninh đến cầm điện thoại : “Tớ báo cảnh sát ngay .”

Tôi mở cửa không cho .

Một cô gái cao sau Oánh cau mày: “Oánh Oánh, chẳng phải cậu nói đây là phòng tập chị cậu chuẩn bị cho cậu sao?”

Một cô khác ôm giày múa: “Bọn tớ xe tới đây, tiền thuê chỗ chuyển cho cậu rồi.”

Tôi nhìn Oánh.

Màu máu cô ta rút đi từng chút: “Chị, vốn em định ngày mai nói với chị. Bọn đều gấp tập tiết mục, em nhận trước một ít tiền.”

Chu Ninh gần như bật cười thành tiếng: “Cô lấy chỗ người khác đi thu tiền?”

Oánh nghiến răng: “Em sẽ đưa cho chị.”

“Em đã đưa ?” tôi hỏi.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.