Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/60R4b10G3V

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 8 - Chiếc Mặt Nạ Hồ Ly Đỏ

Đúng lúc chàng thúc ngựa tăng tốc, chuẩn bị bắn mũi tên thứ ba, Tiêu Thừa Kiêu phi song song bỗng đưa tay phải quệt qua yên ngựa. Dường có thứ gì đó hắn búng khỏi đầu ngón tay.

Động tác nhanh đến mức gần không ai rõ.

ta lại thấy rất rõ ràng.

Con ngựa Bùi Thính Tùng cưỡi đột nhiên hí lên đau đớn, hai vó giơ cao, hất cả người chàng .

Mũi tên cuối cùng tuột khỏi tay, không bay về hướng nào.

sân vang lên tiếng kinh hô.

Đầu óc ta ong lên, không còn gì nữa, xách váy chạy thẳng vào sân.

Tiêu Thừa Kiêu thắng.

Hắn lưng ngựa, đắc nhận lời chúc mừng của mọi người.

Hạ nhân dâng miếng bội vải đỏ cho hắn.

Hắn nhận lấy bội, cưỡi ngựa mặt ta, cúi người đưa miếng ôn nhuận đến mắt ta.

“Nhị cô nương nhà họ Thẩm, phần thưởng thuộc về cô.”

16

Ta lại đẩy vai hắn , chạy thẳng bên cạnh Bùi Thính Tùng, đỡ chàng.

“Chàng nào rồi? Có bị thương ở đâu không?”

Cánh tay chàng bị mặt cọ rách một mảng lớn, máu rỉ , y phục cũng dính đầy bụi .

Bùi Thính Tùng lắc đầu, chống tay định đứng dậy vì đau mà nhíu chặt mày.

“Ta không sao.”

Giọng chàng hơi khàn.

Ta đỡ cánh tay chàng, hốc mắt cay xè.

Tiêu Thừa Kiêu lưng ngựa chúng ta, sắc mặt dần trầm .

“Thẩm Thanh Yểu, cô có gì? Phần thưởng ta vất vả giành cho cô, cô còn không thèm lấy một lần?”

Cuối cùng ta quay đầu hắn, ánh mắt lạnh băng.

tử dùng thủ đoạn hèn hạ cố làm người khác bị thương mà cũng không xấu hổ, dám nói đây thứ ngài giành sao?”

Giọng ta không lớn đủ những người xung quanh nghe rõ.

“Miếng bội này dính máu của người khác, vô cùng bẩn thỉu. Đừng nói ngài tặng cho ta, cho dù bị ném dưới , ta cũng chê nó chướng mắt.”

Sắc mặt Tiêu Thừa Kiêu hoàn toàn thay đổi, lúc xanh lúc trắng, giống vừa bị người ta tát mặt mọi người.

“Cô…”

Hắn định nổi giận thì trưởng tỷ không từ lúc nào.

Tỷ thương của Bùi Thính Tùng, sau đó lạnh lùng liếc Tiêu Thừa Kiêu.

tử Túc Vương thật có bản lĩnh. Thắng không quang minh chính đại thì thôi, bây giờ còn muốn làm khó một cô nương.”

Tỷ bước lên, che chắn mặt ta.

“Sao vậy? Vài ngày quấn lấy ta không , bây giờ lại chuyển chủ sang muội muội ta sao? Chúng ta không nhận nổi sự ân cần của ngài.”

Lời trưởng tỷ giống một con dao sắc bén, bóc sạch chút thể diện cuối cùng của Tiêu Thừa Kiêu.

Xung quanh vang lên tiếng tán. Những ánh mắt giống kim châm vào người hắn.

Gân xanh nổi lên mu tay giữ dây cương của Tiêu Thừa Kiêu.

Hắn tức giận ném miếng bội . va vào gạch xanh vang lên một tiếng giòn tan rồi vỡ nhiều mảnh.

“Không điều!”

Hắn nghiến răng thốt mấy chữ, quay đầu ngựa rồi phóng , bóng lưng tràn đầy chật vật.

17

Màn náo loạn này nhanh chóng trở đề tài tán mới nhất trong kinh .

Ban đầu, mọi người chỉ luận chuyện tử Túc Vương thắng cuộc không vẻ vang.

Sau đó, câu chuyện lại chuyển sang việc hắn lần lượt ân cần với hai tỷ muội nhà họ Thẩm.

Có người nói ban đầu hắn mắt trưởng tỷ đanh đá, sau khi bị từ chối lại quay sang quấn lấy ta hiền lành.

Cũng có người nói hắn vốn kẻ đứng núi này trông núi nọ, muốn noi theo người xưa, thu cả hai tỷ muội vào .

Tin đồn ngày càng khó nghe, ngay cả thanh danh của Túc Vương cũng bị vấy bẩn.

Túc Vương phi không thể yên, lập tức bắt đầu thu xếp hôn sự cho Tiêu Thừa Kiêu.

Tiêu Thừa Kiêu không vừa mắt bất cứ ai.

Hắn nổi trận lôi đình trong , nói chuyện hôn sự của mình không đến lượt người khác làm chủ. Nói xong, hắn tức giận cưỡi ngựa bỏ .

Kết quả chưa chạy bao xa khỏi cổng , hắn ngã khỏi lưng ngựa, ngất xỉu ngay tại chỗ.

Khi tin tức truyền Thẩm , ta thay thuốc cho thương của Bùi Thính Tùng.

Cánh tay chàng chỉ bị trầy xước, không nghiêm trọng chàng nhất quyết bắt ta xem qua mỗi ngày.

Trưởng tỷ bên cạnh cắn hạt dưa. Nghe hạ nhân bẩm báo xong, tỷ bĩu môi:

“Đúng báo ứng.”

Ta cúi đầu, cẩn thận quấn băng sạch quanh thương của Bùi Thính Tùng, hoàn toàn không đến sống chết của Tiêu Thừa Kiêu.

Hôn sự của ta và Bùi Thính Tùng định đoạt.

Tổ mẫu và Bùi phu nhân đều gật đầu. Chỉ đợi thương tay chàng khỏi hẳn có thể chọn ngày lành hôn.

Nửa tháng sau, thương của Bùi Thính Tùng lành hẳn.

Ta ngoài mua thêm vài loại chỉ thêu, chuẩn bị cho áo cưới của mình.

Nào ngờ vừa cửa hàng tơ lụa, ta bị một người chặn đường.

Tiêu Thừa Kiêu.

Hắn vừa khỏi bệnh nặng, sắc mặt vẫn còn hơi tái, người cũng gầy không ít ánh mắt lại nóng bỏng khác thường.

“Thanh Yểu.”

Hắn mở miệng, giọng nói khàn khàn.

“Chúng ta nói chuyện .”

Ta lùi lại một bước, kéo giãn khoảng cách với hắn.

“Ta và tử không có gì nói.”

“Không, có.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.