Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7KwSBYnffs

GLADE Bộ Máy & Lõi Xịt Thơm Phòng Tự Động Lưu Hương Tự Nhiên Đến 70 ngày 252ml

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 6 - Khi Gặp Lại Chồng Cũ Tại Ga Tàu

Anh chạy không nhanh, con đường ven sông uốn lượn, bên là những hàng ngô đồng già.

Ngọn hải đăng nằm ở sông, thân tháp xen kẽ đỏ trắng, sừng sững trong ánh chiều tà.

Anh dừng dưới chân đê cùng tôi bước từng bậc đá lên.

Tháp không cao, chỉ mất vài phút là lên tới đỉnh.

Đứng trên đỉnh nhìn , dòng sông cuồn cuộn chảy phía đông, ánh đèn bờ đối diện lượt sáng lên.

Gió rất lớn, anh quấn áo khoác quanh người tôi.

Chúng tôi đứng cạnh nhau, không ai nói .

Phía xa có tiếng còi tàu chở hàng, trầm đục và kéo dài.

Rất lâu , anh mới lên tiếng.

“Thẩm , cô có muốn ở Giang Thành không?”

“Vốn dĩ tôi đâu định .” Tôi nói.

“Không phải ý đó.” Anh nghiêng người nhìn tôi.

“Ý tôi là, cô có muốn cân nhắc này sống cùng tôi không?”

Gió thổi mái tóc anh rối tung, anh chẳng buồn chỉnh.

Cứ nhìn tôi thẳng như vậy, đôi mắt sáng giống ánh đèn trên ngọn hải đăng.

Tôi nhìn anh, không nhịn được bật .

“Anh đang tỏ tình đấy à?”

“Đúng.” Anh gật đầu, giọng nghiêm túc.

“Tôi vụng miệng, không biết nói lời hay.”

tôi có thể bảo đảm này có canh nóng uống, không có ai dám đập nhà cô.”

“Nếu cô đồng ý, tôi có thể đón cô tan làm.”

Tôi cúi đầu, dùng mũi giày khẽ miết lớp bụi dưới chân.

Gió từ mặt sông thổi lên lành lạnh, nơi đó trong lồng ngực rất ấm.

“Được.” Tôi nói.

Anh ngẩn một giây nhoẻn miệng .

đến khóe mắt đầy nếp nhăn.

Anh đưa tay , tôi do dự một chút đặt tay mình lên.

Lòng bàn tay anh rất lớn, rất ấm, trên các khớp ngón tay có một lớp chai mỏng.

Khi nắm lấy tay tôi, anh khẽ bóp đầu ngón tay tôi.

Rời khỏi ngọn hải đăng, anh chạy đưa tôi căn nhà thuê.

Dọc đường hầu như chẳng ai nói , khi dựa lưng anh, tôi có thể cảm nhận nhịp tim anh đập rất nhanh.

Đến dưới lầu, anh tắt , quay đầu nhìn tôi.

“Sáng mai muốn ăn ? Tôi mua mang sang.”

“Sữa đậu nành với quẩy là được.”

“Được, bảy giờ rưỡi, tôi chờ cô dưới lầu.”

Tôi xuống , được bước quay đầu.

.”

“Ừ?”

“Cảm ơn anh.”

Anh .

“Cảm ơn chứ, này không được nói chữ cảm ơn nữa.”

Tôi lên lầu nhà, đứng trước sổ nhìn xuống.

Anh vẫn ngồi trên , ngẩng đầu nhìn phía sổ của tôi một lúc mới khởi động rời .

Tôi tựa khung , nhìn đèn hậu biến mất nơi đầu ngõ, trong lòng chưa bao giờ yên ổn đến thế.

Tin tức Cố Diễn này tôi nghe từ miệng người khác.

Trong tù anh ta biểu hiện không tốt, xảy xung đột với người khác, bị đánh gãy xương sườn, đó được chuyển buồng giam.

Mạnh Dao khi tù thì tinh thần có vấn đề, cả ngồi trong góc lẩm bẩm:

“Anh Diễn sẽ đến cứu tôi.”

Không ai để ý đến cô ta.

Những chuyện ấy đã không liên quan đến tôi.

Việc làm ăn của tiệm chữa dần tốt lên.

giúp tôi quảng cáo trong nhóm cộng đồng, người mang đồ cũ đến càng nhiều.

Có người đồng cổ, có người bút , có một bà cụ ôm may mấy chục năm tuổi đến nhờ tôi chỉnh đường kim.

tôi bận từ sáng đến tối, lưng mỏi eo đau trong lòng rất vui.

tan làm là đến hàng giúp.

Anh phụ trách tiếp khách, tôi phụ trách đồ.

người phối hợp với nhau, cuộc sống trôi qua vừa nhanh vừa đầy đặn.

Cuối năm, anh lấy đồng quả quýt đã .

Trên vỏ đồng có thêm một hàng chữ nhỏ được khắc .

Tôi ghé sát nhìn, trên đó khắc:

· An.”

“Có nghĩa ?” Tôi hỏi.

trong Thẩm .”

“An là bình an.”

Anh gãi đầu.

“Ý là hy vọng này cô luôn bình an.”

Tôi nắm đồng quả quýt trong lòng bàn tay, lớp vỏ kim loại được hơi ấm từ tay tôi ủ nóng.

“Khắc không đẹp lắm, hôm tôi tìm người khắc .” Anh nói.

“Không cần.” Tôi quấn dây đồng quanh cổ tay.

“Cứ thế này , rất đẹp.”

Anh cúi đầu nhìn đồng trên cổ tay tôi đưa tay chỉnh dây chặt thêm một chút.

“Vậy đeo thì đừng tháo.”

“Không tháo.” Tôi nói.

Đầu xuân đề nghị đưa tôi quê gặp bố mẹ anh.

Trước đó mấy anh đã bắt đầu căng thẳng, hỏi tôi nên mặc quần áo , nên mang quà .

Tôi anh coi trọng hơn cả lúc tham gia diễn tập năm xưa.

“Không giống nhau.” Anh nói.

“Diễn tập thua có thể làm , chuyện này mà thua thì không có cơ hội .”

Cuối cùng tôi chọn một hộp trà và một túi hoa quả, anh thay sơ mi sạch sẽ nắm tay tôi lên chuyến tàu quê.

Bố mẹ anh đều là người thật thà, mẹ anh kéo tay tôi nhìn hết này đến khác.

“Cô gái này tốt, , con phải đối xử tốt với người ta đấy.”

đứng bên cạnh ngây ngô.

“Chắc chắn .”

Bố anh ít nói, trong bữa cơm đã gắp thức ăn cho tôi ba .

Lúc chúng tôi rời nhét túi tôi một gói măng khô nhà tự phơi.

trở , trên tàu không đông người.

chúng tôi ngồi đối diện, anh nằm bò trên bàn ngủ thiếp , đầu cứ gật lên gật xuống.

Tôi khoác áo ngoài của anh lên vai anh quay đầu nhìn ngoài sổ.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.