Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7KwSBYnffs

GLADE Bộ Máy & Lõi Xịt Thơm Phòng Tự Động Lưu Hương Tự Nhiên Đến 70 ngày 252ml

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5 - Chiếc Vòng Vàng Bị Mất

“Chẳng phải gần đây chi tiêu nhiều sao?”

“Vậy anh không có tiền, tại sao còn mua vòng vàng cho mẹ?”

Anh cũng cuống lên.

“Mẹ anh hơn năm mươi rồi!”

“Bị cảnh sát hỏi một trận, họ hàng trong làng cũng biết, mất biết ?”

“Anh mua chút đồ dỗ bà thì sao?”

Tôi gật .

“Không sao.”

“Tiền riêng của anh, anh muốn dỗ thế nào cũng .”

anh lấy tiền khoản chung mua đồ cho bà , rồi lại lấy khoản chung mua ba món vàng cho .”

“Cuối cùng còn với là anh mua cho .”

anh đỏ lên.

“Nhất định phải tính rõ đến thế à?”

chẳng phải đều là người một sao?”

Đến rồi.

Dạng bài bắt buộc thứ ba tôi đã nghe suốt hai mươi năm.

Người một , tại sao phải tính rõ như vậy?

08

Tôi không thêm, trực tiếp về .

Vừa bước vào cửa.

Lại đang cãi nhau.

là bà với chị dâu.

vào một chậu trầu bà.

“Cây bà trồng ba năm, tưới nước vo gạo nó chết rồi!”

Chị dâu ngồi xổm trước chậu.

“Bà ơi, tưới một .”

“Một còn chưa đủ à?”

tra trên mạng, người ta tưới .”

“Trên mạng ăn phân thì có ăn không?”

Chị dâu im hai giây.

“Ví dụ của bà không văn minh lắm.”

Mẹ tôi ngồi cạnh bàn bóc tỏi.

cũng không ngẩng.

“Mẹ, người ta có ý tốt giúp mẹ tưới cây.”

mục tiêu.

“Trong người không có tư cách lên tiếng nhất chính là con.”

“Năm thứ hai khi lấy chồng, con vứt cây xương rồng của mẹ, mẹ còn chưa tính với con đâu!”

tôi nghe tiếng, lùi khỏi phòng việc.

Thấy tôi, ông như thấy cứu tinh.

“Con gái về rồi.”

“Vừa hay.”

“Con khuyên bà với chị dâu con đi, ngoài mua chai nước tương.”

Tôi chai nước tương bóc trên tay ông.

.”

“Ừ?”

đang cầm cái gì?”

Ông cúi .

Lặng lẽ đặt lại vào bếp.

“Thôi đi dạo vậy.”

Anh tôi đang thu quần áo ngoài ban công.

Đi ngang qua tôi, anh vỗ vai.

“Quen là .”

“Ưu điểm lớn nhất của đàn ông mình là biết lúc nào nên ngậm miệng.”

Tôi không nhịn cười.

Lúc mẹ nhận sắc tôi không đúng.

“Lại có chuyện gì?”

Tôi kể chuyện khoản chung.

Trong tiên thật sự im lặng.

mặc kệ cả chậu trầu bà.

Chị dâu cũng đứng lên.

Mẹ đặt tỏi xuống.

“Trong khoản còn nhiêu?”

Tôi con số.

Mẹ:

ngay.”

Tôi :

“Cần cả hai người xác nhận.”

Chị dâu hỏi:

“Có sao kê không?”

“Có.”

“Đưa chị xem.”

cau mày.

“Nó đồng ý mua ba món vàng cho , cuối cùng lại lấy tiền của chính mua?”

Bà cười lạnh.

cũng dày đấy.”

Mẹ liếc bà.

“Mẹ khoan cười người khác.”

“Năm xưa mẹ chẳng con khi cưới phải nộp toàn bộ lương cho mẹ à?”

nổi nóng.

“Chuyện nhiêu năm trước rồi!”

“Lâu mấy cũng là mẹ .”

mẹ chẳng trả lại rồi sao?”

“Con ầm ba tháng mẹ trả!”

Chị dâu lặng lẽ giơ tay.

“Con chứng.”

Mẹ quay sang.

“Con chứng minh cái gì?”

Chị dâu nghiêm túc.

“Năm xưa mẹ cũng bắt con trai mẹ giao thẻ lương cho mẹ, đàn ông có tiền dễ sinh hư.”

Anh tôi hét từ ban công:

“Có thể đừng lôi vào không?”

Mẹ hơi mất .

“Mẹ sợ nó tiêu lung tung.”

Chị dâu gật .

“Cho nên con không đưa.”

Mẹ: “…”

bỗng cười.

tốt lắm.”

Mẹ trừng bà.

“Mẹ!”

Tôi ngồi trên sofa, ba người họ bóc phốt lẫn nhau.

Tâm trạng ngược lại dần bình tĩnh.

Họ cũng không phải sinh đã hiểu ranh giới.

Cũng là cãi nhau cãi .

kinh nghiệm đấu đá của tôi không nằm ở chuyện ai thắng ai.

Mà là mỗi cãi nhau, luôn có một đường ranh giới vẽ rõ lại.

Tôi bỗng hiểu.

Vấn đề giữa tôi và bạn trai đã không còn là mẹ anh có khó sống chung hay không.

Mà là anh căn bản không cảm thấy đường ranh giới cần tồn tại.

Chị dâu xem xong sao kê, bỗng cau mày.

“Không đúng.”

Tôi chị.

“Sao?”

Chị đưa điện thoại cho tôi.

“Đây không phải .”

Ba tháng trước, khoản chung có một khoản tiền.

Ghi chú là tiền đặt cọc tiệc cưới.

người nhận không phải khách sạn.

Mà là mẹ bạn trai.

Tôi chằm chằm dòng chữ .

Ngón tay dần lạnh đi.

09

Tôi gọi cho khách sạn.

Lễ tân kiểm tra.

Phòng tiệc của chúng tôi đúng là đã đóng tiền cọc.

số tiền bằng một nửa số từ khoản chung.

Một nửa còn lại vẫn luôn nằm chỗ mẹ anh.

Tôi gọi cho bạn trai.

Anh bắt máy rất nhanh.

“Cuối cùng cũng chịu nghe điện thoại rồi?”

Tôi hỏi:

“Tiền cọc tiệc cưới ba tháng trước là sao?”

dây bên kia im lặng.

Tôi tiếp tục:

“Tại sao cho mẹ anh?”

Một lúc lâu anh :

“Bà quen người bên khách sạn, để bà đi thương lượng thì rẻ hơn.”

đó đúng là rẻ hơn thật.”

“Số tiền còn lại đâu?”

“Ở chỗ bà .”

“Tại sao không về?”

Giọng anh ngày càng nhỏ.

“Mẹ anh cứ để chỗ bà trước.”

“Dù sao kết hôn còn rất nhiều chỗ phải dùng tiền.”

Tôi nhắm mắt.

“Còn nhiêu khoản?”

“Gì?”

khoản chung của chúng ta, tổng cộng anh đã đưa cho bà nhiêu tiền?”

“Không còn nữa, có khoản đó thôi.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.