Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/60R4b10G3V

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4 - Tiếng Nói Từ Thế Giới Khác

bốn chân rồi còn mềm nhũn cũng trở nên nhanh nhẹn.

“Bữa ăn thêm?!”

“Đồ biến thái!”

đây biết mà! Ngày nào ngươi cũng bám theo sau mông ta, chắc chắn không có ý tốt!”

mức đuôi xù chổi lông gà.

Nó điên cuồng khè Tướng Quân.

Tướng Quân chột dạ lùi sau.

“Tôi có ăn thức ăn của đâu.”

“Tôi chỉ ăn thứ không cần…”

“Câm miệng!”

“Ghê tởm chết đi được!”

Tôi: “……”

Hình càng không thể kể mọi người biết.

Thẩm lại bắt được điểm yếu.

“Hoang đường.”

rồi còn có thể nói tình cờ đoán trúng, bây giờ loại này cũng bịa ra được.”

Lâm còn không mau đưa con bé đi?”

Cánh tay ôm tôi của siết lại.

Trái tim tôi cũng chìm xuống.

Lần này.

Thật sự không có ai tin Tuế Tuế sao?

Đúng lúc ấy.

vốn đang mắng Tướng Quân đột nhiên im bặt.

Nó cứng người vài giây.

Quay đầu nhìn phía khay .

“……”

Giây tiếp theo.

Nó kẹp đuôi, nhanh chóng chạy tới.

Tướng Quân vốn đang ủ rũ nằm trên sàn.

Hai tai nó lập dựng lên.

Đôi mắt rồi còn ảm đạm bỗng sáng đáng sợ.

Nó đột ngột đứng dậy.

Nhìn chằm chằm khay .

Đuôi thậm chí còn phấn khích vẫy hai cái.

Người giúp không hiểu .

“Tướng Quân đang…”

khay nhanh chóng vang lên tiếng bới .

Tướng Quân không kiềm chế được mà đi phía đó.

Một bước.

Hai bước.

Người giúp bỗng hiểu ra điều .

Sắc ấy thay đổi.

“Tướng Quân!”

ấy lao tới, ôm chặt cổ nó.

Tướng Quân vùng vẫy lao phía trước.

“Thả tôi ra!”

“Bữa ăn thêm của tôi! Cơm giòn của tôi!”

“Còn mới!”

“……”

Biểu cảm của tất mọi người phòng khách đều rạn nứt.

Khi bước ra khỏi khay , nó còn chưa kịp tao nhã liếm chân.

ngẩng đầu.

đối diện với đôi mắt sáng rực của Tướng Quân.

lập suy sụp.

“A a a!”

“Nhìn cái mà nhìn!”

“Còn nhìn nữa, đây cào móc mắt ngươi ra!”

Tướng Quân tủi thân ngồi trở lại.

Giáo sư Trần nhìn cảnh này.

Sắc vô cùng phức tạp.

Một lúc sau.

Ông hắng giọng.

“Loài chó quả thật có hành vi ăn phân.”

“Đặc biệt, chất thải của mèo còn lưu lại nhiều mùi protein và chất béo. Đối với một số con chó… sức hấp dẫn tương đối lớn.”

Ông nói rất uyển chuyển.

tất mọi người đều hiểu.

Điều đó có nghĩa .

Tôi lại nói đúng.

Phòng khách dần im lặng.

Nụ cười trên Thẩm cũng cứng lại.

Giáo sư Trần từ từ xoay người.

Nhìn tôi.

Rồi nhìn Tướng Quân.

“Lần đầu có thể nói nhờ quan sát.”

“Vậy lần thứ hai thì sao?”

“Tướng Quân không mắc bệnh, không thích đồ ăn vặt cứ luôn bám theo .”

“Nguyên nhân vậy, nếu không …”

Nói đây.

Ông đột nhiên dừng lại.

Rõ ràng ông cũng không biết giải thích thế nào.

Thẩm đỏ mắt đi tới.

“Tuế Tuế.”

đón tôi khỏi tay .

Ôm tôi thật chặt.

“Con lại nói đúng rồi.”

Nước mắt tôi lập trào ra.

lần này không vì sợ.

Tôi sụt sịt mũi.

Phản ứng đầu tiên lại quay đầu nhìn Thẩm .

“Vậy cháu…”

Tôi nhỏ giọng hỏi.

“Có không cần đi nữa không?”

Sắc Thẩm rất khó coi.

Anh ta không nói .

Tôi càng sốt ruột.

“Tuế Tuế không nói dối.”

“Thật sự Tướng Quân nói cháu biết.”

nên không không quản Tuế Tuế cẩn thận.”

Thẩm cũng ngẩng đầu.

Giọng nói hoàn toàn lạnh xuống.

“A .”

rồi con nói Lâm đi vì Tuế Tuế nói dối và làm loạn.”

“Bây giờ thì sao?”

Thẩm mím chặt môi.

Một lúc lâu sau mới nói:

dù con bé không nói dối, cũng không thể thay đổi họ phá quy tắc.”

“Quy tắc ?”

Một giọng đàn ông trầm thấp bỗng vang lên ngoài cửa.

Tất mọi người đồng loạt sửng sốt.

Tôi cũng quay đầu.

Ông Thẩm phong trần mệt mỏi đứng ngoài cửa.

tay còn kéo chiếc vali chưa kịp cất.

Tướng Quân vốn bị người giúp giữ lại.

Lập phát điên.

“Ông chủ!”

Nó đột ngột giằng ra.

Giống một quả đạn pháo khổng lồ.

Nó lao thẳng vào lòng ông Thẩm.

“Cuối cùng ông chủ cũng rồi!”

“Tôi nhớ ông chủ quá!”

“Còn nữa!”

“Cuối cùng cũng đi ngoài rồi!”

Ông Thẩm: “?”

Tôi: “……”

Có một vài lời.

Tốt nhất vẫn không nên phiên dịch.

6

Theo kế hoạch, tối mai ông Thẩm mới trở .

Thẩm cứ khóc điện thoại nên ông tạm thời đổi chuyến bay.

Không ngờ bước vào cửa.

Ông nghe thấy con trai mình nói “quy tắc”.

“Xảy ra ?”

Ông nhìn một vòng phòng khách.

Cuối cùng ánh mắt dừng lại trên đôi mắt sưng đỏ của và khuôn đầy nước mắt của tôi.

Thẩm trầm .

“Ông hỏi đứa con trai ngoan của ông đi.”

Thẩm cau mày.

“Bố.”

“Con chỉ đang xử lý vấn đề của người giúp nhà.”

Lâm dung túng con gái làm loạn nhà chính. Con bảo ngày mai ấy rời đi thì có vấn đề ?”

Ông Thẩm không trả lời .

Ông quay sang nhìn .

Lâm.”

nói đi.”

rõ ràng hơi căng thẳng.

vẫn kể lại toàn bộ hôm nay từ đầu cuối.

Từ nhịn ăn ba ngày.

tôi nói nó bị đau miệng.

Rồi lấy sợi dây ra khỏi dưới gốc lưỡi.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.