Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7KwSBYnffs

GLADE Bộ Máy & Lõi Xịt Thơm Phòng Tự Động Lưu Hương Tự Nhiên Đến 70 ngày 252ml

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2 - Giấc Mơ Bị Khóa Chặt

Bên ngoài không ai nói nữa.

Chẳng bao lâu, thuyền chao nhẹ rồi tiếp tục tiến về phía .

ngơ ngác nhìn ta.

“Cô nương, vừa rồi người…”

Ta tựa lại lên đệm mềm.

Tim đập rất nhanh.

Nhưng vẻ mặt ta vô cùng bình tĩnh.

Hóa ra có vài một khi nói ra cũng không khó ta tưởng.

Cũng hóa ra có vài kẻ vốn chẳng đáng sợ.

Chỉ là chúng đã quen với việc bắt nạt khi ngươi cúi đầu.

Sau khi thuyền qua Đông Thủy Quan, thuyền nương mang cháo nóng tới, ánh mắt nhìn ta thêm mấy phần kính trọng.

“Cô nương, mấy câu vừa rồi nói thật hả lòng hả dạ.”

Ta mỉm cười.

Không nói gì.

Ăn được nửa bát cháo, cuối cùng ta cũng cầm thư phụ lên.

Miệng phong bì không niêm sáp.

thể ông biết sớm muộn gì ta cũng sẽ ra.

Trong thư chỉ có hai dòng.

Tri Dao, nếu có người bắt nạt con, không cần nhẫn nhịn.

Vật trong tráp là lui để lại cho con.

Mắt ta nóng lên.

ghé tới nhưng không dám nhìn.

Ta đặt thư xuống, chiếc tráp ra.

Bên trong không phải ngân phiếu.

cùng là một chiếc chìa khóa đồng nhỏ.

Dưới chìa khóa đè mấy tờ khế ước.

Ta lần lượt từng tờ.

Hai cửa hàng ở phố Nam, huyện Thanh Hà.

Ba mươi ruộng nước ngoài thành.

có một tờ khế đất căn nhà .

Tên ký bên dưới đều là ta.

Dưới cùng đặt một quyển mỏng.

bìa viết bốn chữ.

gia.

ta họ .

Ta nhìn chằm chằm bốn chữ ấy, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác vô cùng xa lạ.

Không phải vứt bỏ.

Cũng không phải lưu đày.

Mà giống giữa cơn mưa gió, có người đã lặng lẽ trải sẵn cho ta một con .

nhỏ giọng hỏi: “Cô nương, gia là gì?”

Ta vừa định ra xem thì bên ngoài khoang thuyền chợt vang lên tiếng thuyền nương.

“Cô nương, phía có một chiếc thuyền nhanh đang đuổi theo.”

Tim ta căng thẳng.

Ta vén rèm nhìn ra.

Sương sớm mặt sông chưa tan.

Một chiếc thuyền mui xanh rẽ nước lao tới, mũi thuyền có một tiểu tư mặc y phục hầu phủ.

Vừa thấy ta, hắn lớn tiếng gọi.

cô nương xin dừng bước!”

nhà ta có muốn chuyển cho cô!”

03

Giọng tên tiểu tư xuyên qua màn sương sớm, một cây kim đâm vào tai.

Ta ngồi trong khoang thuyền, tay đặt quyển gia.

Sắc mặt thay đổi.

“Cô nương, là người hầu phủ!”

thuyền nương quay đầu nhìn ta từ mũi thuyền.

“Có dừng lại không?”

Ta nhìn chiếc thuyền nhanh đang đuổi tới ngày một gần.

Ta nhận ra tiểu tư đứng mũi thuyền.

Hắn tên A Thắng, ngày thường theo hầu Tạ Hoài Chương, giỏi nhất là nhìn người mà đối đãi.

kia gặp ta, miệng hắn gọi một tiếng cô nương nhưng trong mắt chẳng có bao nhiêu kính trọng.

Giờ đuổi tới tận thủy này, chắc chắn không phải để tạ lỗi.

Ta đóng chiếc tráp lại.

“Không dừng.”

thuyền nương dứt khoát đáp.

“Được.”

Thuyền phu tăng sức chèo, chiếc thuyền nhỏ lao vút về phía .

A Thắng cuống lên.

cô nương, nhà ta nói chuyện từ hôn có ẩn tình!”

Ta vén rèm trúc.

Gió sông thổi những sợi tóc mai dính lên mặt ta.

“Ẩn tình gì?”

Thấy ta chịu đáp , A Thắng đứng thẳng người.

bảo tiểu nhân nói với cô nương rằng ngài ấy cũng hầu phu nhân ép buộc.”

Ta bật cười.

Cách hai trượng mặt nước, hắn không nhìn rõ vẻ mặt ta.

thư từ hôn viết tên ai?”

A Thắng nghẹn .

Ta lại hỏi: “Bạch cô nương dọn vào biệt viện Tây Sơn, là ai đón nàng ta?”

Sắc mặt hắn cứng đờ.

“Cô nương, trong lòng có cô.”

Nếu là đây, nghe này có lẽ ta sẽ đau lòng.

Giờ chỉ cảm thấy ghê tởm.

Ta nói: “ bảo hắn móc trái tim ra, đưa tới từ hầu phủ mà thờ.”

không nhịn được, bật cười thành tiếng.

thuyền nương cũng cúi đầu ho khẽ một tiếng.

Sắc mặt A Thắng khó coi.

cô nương, cô đừng nói tuyệt tình .”

nói chỉ cần cô chịu về kinh, ngài ấy có thể nghĩ cách khiến hầu phu nhân thu hồi mệnh lệnh.”

Ta nhìn hắn.

ta phải cảm tạ hắn sao?”

A Thắng nhíu mày.

“Cô nương, tiếng nữ rất quan trọng.”

Lại là tiếng.

Mười mấy năm qua ta ăn uống phải nói đến tiếng, đi đứng phải nói đến tiếng, ngay cả khi khóc cũng phải để ý tiếng.

Cuối cùng tiếng hầu phủ giẫm dưới chân, mà họ dùng hai chữ ấy để dọa ta.

Ta vén rèm trúc lên cao hơn.

“Về nói với Tạ Hoài Chương.”

A Thắng vểnh tai.

Ta nói rành rọt từng chữ: “Ta, Tri Dao, không nhặt thứ người khác vứt đi.”

Sắc mặt A Thắng đại biến.

“Cô dám nói ?”

Ta buông rèm xuống.

bám theo, ta sẽ báo quan.”

Chiếc thuyền nhanh bám theo nửa dặm, cuối cùng không dám tới gần.

Đến buổi chiều, mặt sông rộng hơn.

Bóng dáng kinh thành hoàn toàn bỏ lại phía sau.

Ta không quyển gia ra xem nữa.

Có vài chuyện không cần vội.

Ta muốn tới huyện Thanh Hà .

Muốn nhìn nơi đã lớn lên.

Bảy ngày thủy yên ổn hơn ta tưởng.

Mỗi chiều thuyền nương đều ghé bờ mua bánh nướng mới ra lò.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.