Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/60R4b10G3V

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 14 - Giấc Mơ Bị Khóa Chặt

“Nếu bây giờ theo ta về hầu , ta có cầu xin phụ thân giữ mạng cho ông ấy.”

Ta nhìn chằm chằm hắn.

“Cái giá gì?”

Ánh hắn động.

“Giao ra.”

“Sau đó viết một bản lời chứng, sách cũ do Tần gia năm xưa làm giả để trút tư oán.”

Tần Nghiễn Chu tức giận định bước lên, bị ta giữ chặt.

ta ngược lại trở nên rất nhẹ.

“Sau đó thì sao?”

tưởng ta đã động, lập tức : “Sau đó ta sẽ một lần nữa cầu xin được cưới .”

“Tri , ta biết đã chịu uất ức.”

“Chỉ cần quay đầu, mọi chuyện vẫn còn kịp.”

Ta nhìn gương từng khiến mình rung động, bỗng cảm thấy xa lạ vô cùng.

Không phải hắn không biết ta đã chịu uất ức.

Hắn chỉ cảm thấy những uất ức ấy có được xóa sạch bằng một câu “quay đầu”.

Ta giơ tay lấy phong mật thư cháy dở ngực ra.

“Đây cũng thứ ngươi gọi vẫn còn kịp sao?”

nhìn thấy dấu thị trên giấy, con ngươi đột ngột co lại.

“Sao thứ này lại ở tay ?”

Chút lạnh lẽo cuối cùng còn sót lại lòng ta rốt cuộc đã có đáp án.

Hắn biết.

Ít nhất hắn biết con dấu này đại diện cho điều gì.

Ta cất thư lại.

, ngươi còn ghê tởm hơn ta tưởng.”

Sắc hắn trắng bệch, giơ tay định bắt ta.

Tần Nghiễn Chu dùng gậy chặn lại.

Hai hộ vệ lập tức rút đao.

Ngay khi ánh đao lóe lên, từ xa vang tiếng vó ngựa.

Sai dịch của án đã đuổi kịp, phía sau còn có binh mã Liễu Châu .

Sắc thay đổi.

Hắn nhìn ta thật sâu, chợt lùi lại.

“Tri , sẽ hối hận.”

Ta đỡ Tần Nghiễn Chu, lạnh : “Chuyện ta hối hận nhất trước kia đã thật sự muốn gả cho ngươi.”

Bàn tay cầm ô của hắn bỗng siết chặt.

Một lát sau, hắn xoay lên xe, dẫn rời .

Ta nhìn cỗ xe biến mất ở cuối đường núi, lúc ấy mới phát hiện lòng bàn tay mình đầy mồ hôi lạnh.

Tần Nghiễn Chu tựa vào vách xe, yếu ớt.

“Mắng hay lắm.”

“Chỉ lần sau có đỡ ta ngồi xuống trước không?”

Ta lập tức hoàn hồn, đỡ huynh ấy vào đình hoang.

Binh mã Liễu Châu hộ tống chúng ta vào .

Khi đại phu rửa vết thương cho Tần Nghiễn Chu, huynh ấy đau đến trán đầy mồ hôi mà vẫn cắn răng giả vờ không sao.

Ta đứng bên cạnh, chợt thấp : “Xin lỗi.”

Huynh ấy mở .

“Có phải chém ta đâu.”

Ta : “Nếu không cùng ta về , huynh sẽ không bị thương.”

Tần Nghiễn Chu im lặng giây lát, chợt giơ tay búng vào trán ta.

“Thẩm Tri , đừng tính mọi con đường khác tự chọn lên đầu mình.”

“Ta vì ta tự nguyện.”

Ta sững .

Ngoài phòng bỗng vang lên tiếng bước chân dồn dập.

án đẩy cửa bước vào, sắc nghiêm trọng chưa từng có.

có tin khẩn.”

“Trưa mai Thẩm Thừa Nhạc sẽ bị xử trảm.”

13

Lời của án vừa dứt, mọi âm thanh phòng bị bóp nghẹt.

Trưa mai.

Xử trảm.

Ta vịn mép bàn, móng tay gần cắm vào gỗ.

Một chính trực phụ thân, cả đời coi trọng thanh danh nhất, giờ lại sắp phải mang tội vu cáo huân quý mà chết trên pháp trường.

Ta không để ông chết.

Cũng không để những kẻ kia một lần nữa chôn vụ án cũ Tần gia xuống đất.

án nhìn ta, vô cùng nặng nề.

“Thẩm cô nương, tin từ truyền Liễu Châu ít nhất đã mất ngày.”

“Nếu muốn trước giờ hành hình, đêm nay phải lên đường.”

Ta ngẩng đầu.

.”

Vết thương sau lưng Tần Nghiễn Chu vừa được băng xong, nghe vậy liền chống mép giường ngồi dậy.

“Ta cũng .”

Đại phu cuống quýt ấn huynh ấy xuống.

“Vết thương này của ngươi mà còn xóc nảy thêm một đêm, cái mạng cũng mất.”

Tần Nghiễn Chu nhíu mày.

mạng thì mạng, còn lại vẫn đủ đánh xe.”

Ta nhìn gương trắng bệch của huynh ấy, lồng ngực bị bông chặn kín.

“Không được.”

Huynh ấy ngước nhìn ta.

“Thẩm Tri , đừng ngốc vào lúc này.”

có biết những đường nhỏ ra vào không?”

biết dịch trạm nào sẽ đổi ngựa xấu, cửa ải nào sẽ kiểm tra nữ quyến không?”

Ta cắn chặt môi.

“Nhưng huynh sẽ chết.”

Huynh ấy chợt mỉm cười.

“Biểu ca không dễ chết vậy đâu.”

“Ta còn chưa thấy mắng đến khóc.”

ta nóng lên, cố nén nước trở vào.

án : “Bản quan sẽ điều ngựa nhanh của Liễu Châu , chia làm hai đường vào .”

“Một đường do bản quan áp giải Bạch Ngọc Nương và La huyện lệnh đường quan, công khai đưa lên trên.”

“Đường còn lại do Thẩm cô nương mang mật thư và trang sao của , theo dịch đạo Bắc Sơn.”

Ta sửng sốt.

“Trang sao?”

án lấy tay áo ra một gói giấy dầu được niêm kín.

“Phụ thân ngươi sớm đoán gốc sẽ bị cướp nên đã bảo Thẩm quản gia đưa sao chép.”

“Thứ thật sự có định tội hầu không chỉ sách của mẫu thân ngươi, mà còn có ấn tín thuyền lương năm xưa và hồ sơ gốc của Hộ bộ.”

“Trước khi vào ngục, Thẩm đại nhân đã giấu hồ sơ ấy một căn nhà cũ ở .”

Tim ta đột nhiên đập mạnh.

“Căn nhà cũ nào?”

Thẩm quản gia bước vào từ ngoài cửa, hai đỏ bừng.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.