Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3g39obzfBJ

Khăn Giấy Rút 1280 Tờ Treo Tường Bông Sen Vàng - BỊCH TO

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1 - Cuộc Chiến Hoa Khôi

Vừa nhất, tôi chỉ hơn bạn cùng phòng một phiếu nên được bình chọn là hoa khôi khoa.

Cô ấy tính tình hướng ngoại, bao lâu đã thân thiết với cả lớp, đến mức có người còn đùa:

“Biết thế đầu phiếu đó tôi bỏ cho cậu rồi.”

Cho đến khi thanh mai trúc mã đang học trường quốc phòng của tôi được phân đến trường chúng tôi làm huấn luyện viên .

Anh yêu cầu vô cùng nghiêm khắc, bạn cùng phòng của tôi lại luôn không phục, cố tình cãi với anh.

Ban đầu, Phó Trác Ngôn còn cau nói:

“Bạn cùng phòng của em phiền đấy.”

Sau đó, anh dần đổi giọng, thậm chí trời nóng nhất còn chủ động đứng cạnh che nắng cho cô ấy.

Hôm đó, tôi vừa từ văn phòng trưởng khoa trở đội hình huấn luyện .

Giữa tiếng hò hét trêu chọc của mọi người, tôi nhìn thấy bạn cùng phòng đỏ mặt nằm dưới đất, còn Phó Trác Ngôn đang chống đẩy ngay trên cô ấy.

Cô ấy cố tình nhìn tôi:

“Hoa khôi, vị đại tân viên xuất sắc này tôi không nhường cậu đâu. Dù sao huấn luyện viên Phó đã cá cược với tôi rồi, nếu tôi thắng, anh ấy sẽ làm bạn trai tôi.”

1

Vừa nhất, tôi chỉ hơn bạn cùng phòng một phiếu nên được bình chọn là hoa khôi khoa.

Cô ấy tính tình hướng ngoại, bao lâu đã thân thiết với cả lớp, đến mức có người còn đùa:

“Biết thế đầu phiếu đó tôi bỏ cho cậu rồi.”

Cho đến khi thanh mai trúc mã đang học trường quốc phòng của tôi được phân đến trường chúng tôi làm huấn luyện viên .

Anh yêu cầu vô cùng nghiêm khắc, bạn cùng phòng của tôi lại luôn không phục, cố tình cãi với anh.

Ban đầu, Phó Trác Ngôn còn cau nói:

“Bạn cùng phòng của em phiền đấy.”

Sau đó, anh dần đổi giọng, thậm chí trời nóng nhất còn chủ động đứng cạnh che nắng cho cô ấy.

Hôm đó, tôi vừa từ văn phòng trưởng khoa trở đội hình huấn luyện .

Giữa tiếng hò hét trêu chọc của mọi người, tôi nhìn thấy bạn cùng phòng đỏ mặt nằm dưới đất, còn Phó Trác Ngôn đang chống đẩy ngay trên cô ấy.

Cô ấy cố tình nhìn tôi:

“Hoa khôi, vị đại tân viên xuất sắc này tôi không nhường cậu đâu. Dù sao huấn luyện viên Phó đã cá cược với tôi rồi, nếu tôi thắng, anh ấy sẽ làm bạn trai tôi.”

Tôi ngẩng đầu nhìn Phó Trác Ngôn đang mỉm cười đứng bên cạnh.

Bỗng trầm giọng nói:

“Xin lỗi, vị tân viên xuất sắc này, tôi cũng .”

……

Xung quanh lập tức im bặt, những người vốn đang hò hét cũng câm như hến, nhìn nhau ngơ ngác.

Phó Trác Ngôn vô thức cau rồi lại giãn ra.

Anh tiến lên một bước, giống như trước đây, nhẹ nhàng xoa đầu tôi, sau đó sang nhìn Hạ Nhiễm Nhiễm.

“Cô ấy đùa thôi. Dao Dao nhà chúng tôi trước quan tâm mấy cái danh hão này.”

Nhưng tôi lại lùi sau một bước.

Đây là đầu tiên nhiều qua tôi làm mất mặt Phó Trác Ngôn trước đám đông.

“Huấn luyện viên Phó.”

thời gian huấn luyện , tôi có hành vi nào vi phạm kỷ luật không?”

Có lẽ vì trước tôi từng nghiêm túc gọi anh là huấn luyện viên Phó như vậy.

Phó Trác Ngôn sửng sốt, vô thức đáp:

“Không……”

“Vậy dựa đâu tôi không thể cạnh vị đại tân viên xuất sắc?”

Sắc mặt Phó Trác Ngôn thay đổi, anh hạ thấp giọng.

“Thẩm Tri Dao, em nhất định phải nói chuyện với anh như vậy sao?”

“Anh là huấn luyện viên phụ trách đội của các em, anh có quyền quyết định đề cử vị này cho ai. thời gian huấn luyện, Hạ Nhiễm Nhiễm thể hiện xuất sắc, đây là thứ cô ấy xứng đáng nhận được.”

Tôi không khỏi cười tự giễu.

Vậy sao?

Nhưng phải ban đầu chính vì Hạ Nhiễm Nhiễm lười biếng trốn huấn luyện, bị Phó Trác Ngôn phát hiện, hai người kết thù rồi sau đó ngày càng thân thiết hay sao?

Thấy tôi im lặng, Phó Trác Ngôn dịu giọng.

“Được rồi, chỉ là suất đề cử của đại đội chúng ta thôi. Đến đó trường các em còn phải tuyển chọn thêm một , cô ấy chắc đã thắng. Hơn , chỉ là một vị đại tân viên thôi, có đáng để em với cô ấy không?”

Giữa đôi bên giằng co, Hạ Nhiễm Nhiễm bỗng bước lên, hào phóng mỉm cười.

“Không sao mà. Nếu hoa khôi cũng thì chúng ta cạnh công bằng thôi.”

“Dù sao…… tôi cũng không làm khó huấn luyện viên Phó.”

Ánh mắt Phó Trác Ngôn nhìn tôi có thêm mấy phần bất mãn, giọng cũng lạnh đi.

“Thẩm Tri Dao, nói đi.”

Nhưng tôi mặt tránh ánh nhìn của anh, chuyển sang nhìn Hạ Nhiễm Nhiễm.

“Được. Cậu thi thế nào?”

Hạ Nhiễm Nhiễm búng tay.

“Vậy thì thi những chúng ta đã học kỳ huấn luyện đi, coi như không phụ công huấn luyện viên Phó đã tận tình dạy dỗ.”

Phó Trác Ngôn khoanh tay đứng bên cạnh, không chút nể nang cười khẩy.

“Cô ấy á? Trước đây Thẩm Tri Dao chạy tám trăm mét còn là anh ép cô ấy chạy cho bằng được. Thi các huấn luyện với cô ấy, khác nào lấy mạng cô ấy.”

Hạ Nhiễm Nhiễm cười như không cười nhìn tôi, cố tình kéo dài giọng.

“Thế à…… nhưng trông hoa khôi có vẻ không phục lắm. Thôi được, cậu là hoa khôi, cậu có đặc quyền. Hay thế này đi, chỉ cần bất kỳ nào cậu thắng tôi thì tính là cậu thắng, thế chắc không thể nói tôi bắt nạt người khác nhỉ?”

Tôi không khỏi cụp mắt.

Từ nhỏ cơ thể tôi đã yếu, bệnh tật liên miên. Sau khi theo bố mẹ chuyển lên miền Bắc, vì người nhỏ gầy nên tôi thường xuyên bị bắt nạt.

Khi ấy chính Phó Trác Ngôn từ trên trời rơi xuống.

Anh vung nắm đấm đuổi hết đám người kia đi, sau đó kéo tôi chạy bộ, tập thể dục.

Anh chạy xa trước rồi đầu cười với tôi:

“Nhanh lên nào, Thẩm Tri Dao. Nếu không anh không đợi em đâu.”

Để đuổi kịp anh, những qua tôi đã cố gắng nhiều.

Phó Trác Ngôn cau , còn định nói gì đó, nhưng tôi đã lên tiếng cắt ngang.

“Được, tôi thi với cậu.”

Tin tôi và Hạ Nhiễm Nhiễm thi đấu với nhau truyền ra, gần như tất cả mọi người đều kéo đến xem.

Vốn vì cuộc bình chọn hoa khôi chỉ chênh nhau một phiếu mà hai chúng tôi đã nổi tiếng, đây bầu không khí lại càng nồng nặc mùi thuốc súng.

Hạ Nhiễm Nhiễm đứng trên đường chạy, hứng thú nhìn tôi.

“Đã là thi đấu thì phải có chút phần thưởng thú vị. Hay thế này đi, người thắng có thể yêu cầu người thua làm một việc.”

Phó Trác Ngôn đứng bên cạnh, hàng từ đầu đến cuối từng giãn ra.

Anh hạ giọng:

“Thẩm Tri Dao, đừng làm loạn . Rốt cuộc chuyện này có gì đáng để ? Sức khỏe của em chịu nổi sao?”

Tôi không nhìn anh, chỉ đối với ánh mắt Hạ Nhiễm Nhiễm.

“Được.”

đầu tiên, chạy tám trăm mét.

Phó Trác Ngôn mang vẻ mặt phức tạp siết chặt đồng hồ bấm .

Tiếng súng hiệu vang lên, tôi và Hạ Nhiễm Nhiễm đồng thời lao trước.

Sắc mặt anh bỗng thay đổi.

2

Khói từ súng hiệu còn tan hết, tôi đã lao đi.

đám đông vang lên vài tiếng kinh ngạc.

“Hoa khôi chạy nhanh thế? phải nói sức khỏe cô ấy kém sao?”

“Không nhìn ra đấy. Trông yếu ớt vậy mà sức bùng nổ mạnh .”

Đúng là kém.

đầu tiên chuyển lên miền Bắc, leo bốn tầng lầu tôi phải nghỉ ba , mùa đông ho cả đêm không ngủ được.

Sau khi tôi lại nhập viện vì sốt cao, Phó Trác Ngôn đeo cặp sách, đen mặt đứng trước giường bệnh của tôi, nghiêm túc nói:

“Thẩm Tri Dao, em cứ thế này thì không được.”

“Em nhất định phải tập luyện cho cơ thể khỏe lên có thể đi xa hơn. Từ ngày mai, mỗi ngày anh sẽ chạy cùng em.”

Anh nói được làm được, cầm một cành cây chọc lưng tôi, thúc tôi chạy nhanh hơn.

Tôi mềm nhũn nằm bệt trên sân, nhất quyết không chịu đứng dậy.

Anh hết này đến khác thở dài, chìa tay tôi, sau đó cõng tôi nhà.

Sau này anh thi đỗ đại học, rời khỏi quê nhà.

Những đêm ôn thi đại học, tôi đều đeo tai nghe, vừa nghe tiếng Anh vừa chạy hết vòng này đến vòng khác trên sân vận động.

Cứ như Phó Trác Ngôn vẫn luôn ở đó, từng rời đi.

Tám trăm mét ra cũng không quá dài.

Đến mươi mét cuối cùng, tôi đã vượt Hạ Nhiễm Nhiễm một thân người.

Thấy vạch đích đã ở ngay trước mắt, tôi hít sâu một hơi, chuẩn bị tăng tốc.

Bên tai lại đột nhiên vang lên giọng Phó Trác Ngôn.

“Thẩm Tri Dao!”

Tôi theo bản năng đầu nhìn.

Chỉ khoảnh khắc mất tập trung ấy, bước chân tôi khựng lại.

Tiếng gió bên tai đột ngột thay đổi.

Hạ Nhiễm Nhiễm lướt qua bên cạnh tôi, cán đích trước.

Cả sân xôn xao.

Cô ấy giơ tay đập tay với Phó Trác Ngôn, sau đó cười híp mắt nhìn tôi.

“Hoa khôi, đa tạ đã nhường nhé.”

Lồng ngực tôi phập phồng, giọng vẫn hơi run.

“Anh…… cố ý phải không?”

mắt Phó Trác Ngôn thoáng hiện vẻ hoảng hốt, ngay sau đó anh mặt đi, lạnh lùng nói:

“Là em tự nhất quyết đòi thi với người ta.”

Tôi há miệng, nhưng Hạ Nhiễm Nhiễm đã tiến đến.

“Đã cược thì phải chịu thua nhé, hoa khôi. Việc tôi cậu làm ra đơn giản. Tuy vẫn biết cuối cùng huấn luyện viên Phó có trở thành bạn trai tôi không, nhưng tôi hơi nhỏ nhen một chút. Cậu xóa phương thức liên lạc của anh ấy đi.”

Không khí lập tức đông cứng.

Tôi không khỏi sững người, ngẩng đầu nhìn Phó Trác Ngôn.

Sắc mặt anh cũng thay đổi, hàng nhíu chặt, nhưng từ đầu đến cuối anh không nói một lời.

Đám đông xung quanh bắt đầu xì xào.

ra hai người họ nhau vốn đâu phải vị đại tân viên……”

cậu nhìn ra à? Trước đây người ta nói thanh mai không đấu lại người từ trên trời rơi xuống, tôi còn không tin. xem ra thái độ của huấn luyện viên Phó rõ quá rồi.”

“Dù Thẩm Tri Dao đúng là đẹp, nhưng nếu tôi là đàn ông, chắc tôi cũng chọn Hạ Nhiễm Nhiễm……”

Tôi siết chặt các ngón tay.

Hạ Nhiễm Nhiễm đột nhiên bật cười.

“Ôi, tôi đùa thôi mà. Hay hoa khôi nhận thua đi, những phần sau chúng ta cũng không thi . Cá cược hủy bỏ là được.”

Tôi nhìn Phó Trác Ngôn vẫn im lặng, hít sâu một hơi.

“Không sao, đã cược thì phải chịu thua.”

Sau đó tôi lấy điện thoại ra.

Ngón tay dừng trên tên Phó Trác Ngôn một lát rồi nhấn xóa.

thứ hai là gì?”

3

thứ hai là cứu hộ chiến trường.

Phó Trác Ngôn trở lại dáng vẻ lạnh lùng của một huấn luyện viên, đảo mắt nhìn xung quanh.

“Anh phối hợp với Hạ Nhiễm Nhiễm. Cần thêm một bạn đóng vai người bị thương để phối hợp với…… Thẩm Tri Dao.”

Hạ Nhiễm Nhiễm cố tình kéo dài giọng, ánh mắt mập mờ liếc sang tôi.

“Huấn luyện viên, cứu hộ này…… có phải còn phải hô hấp nhân tạo không?”

Xung quanh lập tức vang lên tiếng cười ầm ĩ, bầu không khí vừa mập mờ vừa náo nhiệt.

“Đúng đấy, đúng đấy. Hô hấp nhân tạo là thứ kiểm tra kỹ thuật nhất!”

Lập tức có không ít nam hào hứng giơ tay.

“Tôi, tôi! Được hoa khôi hôn một cái thì làm ma cũng phong lưu, ha ha ha.”

Tôi siết chặt nắm tay, móng tay gần như bấm sâu lòng bàn tay.

Phó Trác Ngôn đợi khoảng một phút, không nghe thấy tôi nói bỏ cuộc, sắc mặt lạnh xuống rồi đi Hạ Nhiễm Nhiễm.

Cuộc thi bắt đầu.

Tôi im lặng đeo găng tay, xé băng gạc ra băng bó vết thương.

sau đột nhiên bùng lên một tràng reo hò dữ dội.

Tôi đầu nhìn.

Là Hạ Nhiễm Nhiễm cúi xuống áp môi mình lên môi Phó Trác Ngôn.

Là một “người bị thương” đạt chuẩn, anh không hề nhúc nhích, chỉ có bàn tay phải âm thầm siết thành nắm đấm.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.