Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8AVZB1UrLa

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
giờ vấn đề đã nghiêm trọng hơn.
Tôi không chỉ đón nhầm cháu trai.
Tôi còn “giải cứu” một vị vương tử tộc Hổ khỏi cuộc sống quý tộc nước sôi lửa bỏng.
Vấn đề giờ là:
Tôi phải làm sao đây?
Đúng lúc đó, chị tôi lại .
“ ! Tìm được Cẩm Cẩm rồi! Nó đang ở một phụ huynh khác! Người ta tưởng Cẩm Cẩm là con nhà nên đón đi! giờ hai bên liên lạc được rồi, mười phút nữa đổi lại. Bên em sao rồi?”
“Chị, em đang suy nghĩ một .”
“ gì?”
“Nếu bên em không trả lại… liệu có gặp rắc rối không?”
Đầu dây bên kia rất .
đến mức tôi tưởng chị đã cúp máy.
“Lâm , em có biết đang nói gì không? Đó là Yến Minh! Nhị vương tử tộc Hổ!”
“Em biết.”
“Cả tộc Hổ đang tìm nó! Em có biết không?!”
“Nhưng nay không có ai đến đón nó.”
Giọng tôi hơi nghẹn.
“Vương phủ có phái xe trước cổng nhưng không vào. Quản gia điện bảo Vương gia có tiệc, nó chờ.”
Đầu dây bên kia lại .
Chị tuy là con dâu quý tộc tộc Mèo, nhưng đã gả vào nhà họ Yến năm năm, hiểu rõ những vòng vo giới quý tộc hơn tôi rất nhiều.
“Ý em là…”
Chị hạ thấp giọng.
“Có người cố tình không đón nó?”
“Em không biết. Nhưng em biết một . Một đứa trẻ tuổi bỏ lại mẫu giáo rồi đi theo một người xa lạ… không phải vì nó ngốc, vì nó đã chờ ở quá rồi.”
Tôi cúi đầu nhìn bé bên cạnh.
Nó đang cầm nửa cốc sữa nóng tôi đưa, uống từng ngụm nhỏ.
Hàng mi dài đổ bóng nhàn nhạt trên má.
Tôi nhớ đến miếng sô-cô-la màu vàng.
Có lẽ nó đã bỏ miếng sô-cô-la ấy vào cặp từ một ngày nào đó.
Hoặc có ngày nào nó chuẩn một miếng để đề phòng lúc cần.
Một đứa trẻ tuổi lại có bản năng chuẩn sẵn việc cả thế giới lãng quên.
Trên đời sao lại có như vậy?
Chị thật , cuối cùng chỉ nói:
“Em đừng kích động. Chị qua ngay.”
Sau khi cúp máy, tôi ngồi xổm xuống nhìn bé.
“Minh Minh.”
Tôi thử .
“Con có muốn ở dì… không phải, ở cô thêm vài ngày không?”
Bàn tay đang cầm cốc sữa của nó khựng lại.
“Cô chắc chứ?”
Giọng vẫn bình thản như cũ, nhưng những ngón tay cầm cốc lại siết chặt.
“Chắc.”
Tôi gật đầu.
“Cô có sẽ gặp rắc rối rất lớn.”
Nó nhấn mạnh.
“Cô biết.”
“Cô có gặp nguy hiểm.”
“Cô biết.”
bé nhìn tôi.
Ánh mắt dò xét không hợp tuổi lại xuất hiện.
Nhưng lần này, sâu mắt vàng nhạt ấy dường như có thứ gì đó vỡ vụn rồi lại chậm rãi được xây dựng lại.
“Được.”
Nó nói, giọng hơi khàn.
“Vậy tôi sẽ ở cô vài ngày.”
Nói xong, nó đặt cốc sữa lên bàn trà rồi quay người đi về phòng.
Đi vài bước, nó lại quay đầu.
“Sáng mai tôi muốn ăn sandwich. Không có dưa chuột, sốt mayonnaise nhiều một chút.”
“…, điện hạ.”
“Đừng tôi là điện hạ.”
Nó nhăn mũi.
“ tôi là Minh Minh.”
“Được, Minh Minh.”
Nó hài lòng gật đầu rồi đóng cửa.
Tôi đứng tại nhìn cánh cửa khép lại, đột nhiên cảm thấy mọi hình như đầu mất kiểm soát.
Nhưng không hiểu sao cảm giác mất kiểm soát đó lại có một chút ấm áp khiến người ta muốn khóc.
Bảy giờ sáng sau, chuông cửa vang lên.
Tôi mở cửa, nhìn thấy chị và anh rể đứng bên ngoài.
Vẻ mặt của cả hai đều rất phức tạp.
“Người đâu?”
Chị hạ giọng hỏi.
Tôi chỉ về phía phòng ngủ dành khách.
Anh rể tôi — nhị công tử nhà họ Yến, Yến Thanh — đau đầu xoa thái dương.
“ , em thật sự biết đã làm gì không? Bên tộc Hổ loạn hết rồi. Sáng nay mẫu giáo phát hiện Yến Minh mất tích, xem camera mới phát hiện là em đưa người đi. giờ bên đó đã phái người rồi.”
“Vương phủ nói thái độ thế nào?”
Tôi hỏi.
“Tạm thời chưa nói rõ, nhưng nghe nói đích thân Thú Vương nổi trận lôi đình, đã lệnh điều tra triệt để.”
Yến Thanh thở dài.
“Theo lý phải em ngay từ đầu, nhưng không hiểu tại sao bên đó lại nói ‘trước mắt đừng kinh động người phụ nữ kia’.”
Đừng kinh động tôi?
Cách dùng từ này có chút vi diệu.
Nếu họ xác định tôi là kẻ cóc, sẽ không dùng từ “kinh động”.
Phải là “ giữ” mới đúng.
Tôi còn chưa kịp nghĩ , chuông cửa lại vang lên.
Lần này cách bấm chuông rất đặc biệt.
Không phải bấm dồn dập, là tiếng chậm rãi, khoảng cách giữa mỗi tiếng hoàn toàn bằng nhau.
Tôi mở cửa.
Một người đàn ông trung niên mặc âu phục đen đứng bên ngoài, phía sau là bốn thị vệ mặc đồ đen.
Người đàn ông có đường nét gương mặt sâu, mái tóc xám bạc được chải gọn sau, không có một sợi rối.
mắt hổ phách sẫm mang theo uy áp khiến người khác không dám nhìn thẳng.
Nhưng giữa mày và ánh mắt của ông ta, lại có đến bảy phần với bé phòng.
Tôi lập tức hiểu thân phận người .
Thú Vương tộc Hổ — Yến Thiên Khuyết.
Xong rồi.
Lần này thật sự xong đời.
Yến Thiên Khuyết đứng ngoài cửa, không có ý định bước vào.
Ông chỉ thản nhiên liếc tôi một cái, ánh mắt lướt qua tai mèo của tôi và chị cùng anh rể đang thò đầu nhìn phía sau, cuối cùng dừng ở cửa phòng ngủ dành khách.
“Nó ở bên .”
Đó không phải câu hỏi.
là một lời khẳng định.
“.”
Tôi cắn răng trả lời.
Yến Thiên Khuyết khẽ gật đầu, sau đó đi thẳng qua người tôi, đẩy cửa phòng.
Tôi theo phía sau, đã chuẩn tinh thần nghe ông nổi giận.
Dù sao con trai mất tích cả đêm, người cha nào phải tức giận.
Nhưng điều tôi không ngờ là sau khi bước vào phòng, Yến Thiên Khuyết không hề nổi nóng.
Ông chỉ đứng ở cửa nhìn bóng dáng nhỏ bé đang ôm cặp hổ con ngủ cuộn tròn trên giường.
rất .
Sau đó, ông chậm rãi ngồi xổm xuống, đưa tay nhẹ nhàng chạm vào mái tóc bé.
Động tác nhẹ đến mức chẳng một Thú Vương nắm quyền trên nửa lục địa.
Ngược lại một người cha sợ đánh thức một con bướm nhỏ.
Đúng lúc này, Yến Minh tỉnh lại.
Nó mơ màng mở mắt.
Khi nhìn thấy người trước mặt, phản ứng đầu tiên không phải vui mừng, chẳng phải sợ hãi.
là…
“Cha rồi.”
Giọng nó vẫn mang chút khàn vì vừa tỉnh ngủ.
“Con còn tưởng phải đến ngày mai cha mới phát hiện con không có ở nhà.”
Câu nói như một lưỡi dao lẽ đâm vào tim tất cả những người có mặt.
Bàn tay Yến Thiên Khuyết khựng lại.
Tôi đứng phía sau, thấy bờ vai của người đàn ông cao ít nhất hai mét ấy khẽ run lên gần như không nhận .
“ qua quản gia nói với con cha có xe đến nhưng xe không vào cổng.”
Yến Minh ngồi dậy, ôm chiếc cặp hổ con, giọng bình tĩnh đến bất thường.
“Sau đó điện thoại của cha không được. Chú Lý nói cha đang họp một cuộc họp rất quan trọng.”
Nó ngẩng đầu.
mắt vàng nhạt đối diện mắt hổ phách sẫm của Yến Thiên Khuyết.
“Con đoán đến giờ cha vẫn chưa biết qua là thứ Sáu, giờ rưỡi đã tan học rồi.”
Cả căn phòng yên tĩnh đến mức dường như có nghe thấy tiếng bụi rơi.
Yến Thiên Khuyết chậm rãi nhắm mắt.
Khi mở mắt lại, bên có quá nhiều cảm xúc phức tạp đang cuộn trào.
Nhưng cuối cùng tất cả đều biến thành một sự kiềm chế sâu sắc, gần như .
“Ta biết rồi.”
Ông nói.
Giọng rất thấp, thấp đến mức như chỉ nói chính nghe.
Sau đó ông đứng dậy, quay sang nhìn tôi.
“Cô là Lâm .”
“.”
“Tộc Mèo?”
“.”
“Cô đưa nó khỏi mẫu giáo.”
“.”
“Cô biết nó là ai.”
“.”
“Vậy tại sao vẫn đưa nó đi?”
Câu hỏi đó như một lời phán xét.
Tôi suy nghĩ rồi chỉ vào bé trên giường.
“Nó nói nay không có ai đến đón. Tôi lại vừa hay nhận nhầm người, nên nghĩ trước tiên đưa về nhà để nó ở tạm một đêm. Ban đầu tôi định sáng nay sẽ liên hệ với mọi người để đưa nó về.”
Yến Thiên Khuyết nhìn tôi, biểu cảm khó đoán.
“Những người như các ngài ấy …”
Tôi không nhịn được nói thêm.
“Nếu đã sinh nó thì phải có trách nhiệm với nó. Nó mới tuổi, không phải mươi tuổi. Nó không phải một sinh vật có một ngồi ở mẫu giáo chờ tối.”