Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6AkUnIdtKF

Bình giữ nhiệt LocknLock LHC6180 800ml, Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây - JoyMall

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3 - Linh Cốt Định Mệnh

10

ta trở lại sân, đèn trong phòng đã sáng lên, Tạ Lẫm đã trở lại.

Bước chân ta dừng lại, Tạ Lẫm sẽ chọn nào đây.

Không muốn ngẫm lại, ta trực đi , đặc biệt làm ra chút động tĩnh.

Tạ Lẫm ta trở về, không trốn không tránh.

tay lắc lắc bình ngọc trong tay.

Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, đây chính là cổ độc kiếp trước.

Ta nhận lấy bình ngọc nhìn về phía Tạ Lẫm: “Đây là?”

“Không biết, chỉ là mỗi ngày lẫn trong đồ ăn của chủ nhân.”

“Nhưng chắc hẳn không phải thứ lành gì.”

Cũng đúng, Bạch Chấn giảo hoạt, sao có thể trực nói cho Tạ Lẫm.

Ta có chút chần chờ, nhìn về phía Tạ Lẫm:

“Bạch Chấn hiện tại có thể cho ngươi nhiều hơn ta nhiều.”

“Ngươi thật sự……”

Tạ Lẫm liếm liếm môi, khẽ cười nói:

xấu gì cũng uống máu của chủ nhân rồi.”

“Làm sao ta có thể phản bội chủ nhân.”

“Như sao, cũng .”

“Tạ Lẫm, nếu ngươi tin ta, ta chỉ có thể cho ngươi không .”

11

Sau lần nói chuyện đó, ta và Tạ Lẫm ngầm hiểu lẫn nhau.

Bên ngoài ta giả bộ ốm yếu, thân thể ngày sa sút.

Nhưng ta và Tạ Lẫm mỗi ngày âm thầm tìm Bạch Đàn chỉ điểm.

Trong đó, Tạ Tắc cũng không phải không tìm tới ta.

Đại đa số thời gian bị ta tránh đi, không phải thuốc bổ cho ta thì cũng là linh khí cho ta.

Dối trá biết bao, biết rõ Bạch Chấn muốn tính mạng ta, nói yêu ta nhưng lại ân cần vô ích.

Chỉ là ta trả lại Tạ Lẫm tức giận với ta không .

Hôm nay Tạ Tắc thuốc bổ tới, ngày mai hắn cũng mang đến thuốc bổ.

Tạ Tắc linh khí tới, hắn liền không rên một tiếng lấy ra linh khí hơn đặt ở trước bàn ta.

Bởi Tạ Lẫm ân cần với ta, ánh Bạch Ngọc Oánh nhìn ta cũng thêm ác độc.

Ta hoàn toàn coi như không biết.

Lần cuối cùng nhìn Tạ Tắc là đêm trước khi hắn kết khế với Bạch Ngọc Oánh.

Hắn ở trước ta than thở khóc lóc, kể ra hắn là bất đắc dĩ với tình cảm thắm thiết của hắn với ta.

Thậm chí lấy vòng tay Tạ gia ra muốn đeo lên cánh tay của ta:

“Khanh khanh, bất luận ngươi tin hay không.”

“Ta với ngươi chỉ có chân tình.”

“Ta và Ngọc Oánh chỉ là tạm thời.”

Ta chán ghét thu lại cổ tay, nghĩ cũng không ra sao lại có người có thể vô liêm sỉ đến mức này:

“Tạ Tắc, ngươi rốt cuộc có da hay không?”

Lời nói dối không biết ngượng.

Lòng thì như rắn rết.

Sau khi Tạ Lẫm ngửi mùi Tạ Tắc trên người ta liền im lặng.

Giữa trưa ta liền nghe nói Tạ Tắc bị quăng bùn đất đánh đập một trận.

Tay luyện của ta dừng lại, rồi lại đâm về phía trước.

ta ngủ, Tạ Lẫm hình thú quấn lấy ta.

Nói gì cũng không muốn rời đi.

Ta nhìn Tạ Lẫm quay tức giận, cười ra tiếng.

tay ôm lấy hắn.

Đừng nói giao thân lạnh như băng.

Còn rất thoải mái.

12

Ngày cứ như một ngày lại một ngày trôi qua.

Mỗi lần Tạ Lẫm uống máu của ta, có chút biến mới.

ban kim đồng tán quang, cho tới bây giờ góc hơi hiện ra.

Ta biết đó là dấu hiệu của huyết mạch thức tỉnh, nhưng ta chưa bao giờ hỏi đến.

Ngược lại Tạ Lẫm ở trước ta cũng không che giấu.

Còn có thể hình thú, dùng góc cọ lòng bàn tay ta.

Có một ngày, ta góc hắn ngày hoàn chỉnh, hình thú thì vảy hiện ra kim quang.

Ta lấy tay vuốt ve vảy lạnh lẽo, nhẹ giọng hỏi:

“Hiện giờ nắm chắc mấy ?”

này ta kết khế với Tạ Lẫm đã gần một năm.

Ta và hắn trong lòng biết rõ đó là ý gì.

Nắm chắc vài giết Tạ gia và Bạch Chấn.

thực lực mới là át chủ bài lớn nhất của cuộc đàm phán.

Tạ Lẫm người, thờ ơ nói:

“Đến bao nhiêu giết bấy nhiêu.”

Ta thở phào nhẹ nhõm, rốt cuộc cũng có thể không cần giả bệnh:

rồi, mấy ngày nay ngươi cẩn thận một chút.”

“Nhìn xem có thể tìm chứng cứ Bạch Chấn hại cha ta ở thư phòng hay không.”

Tạ Lẫm lại vẫy đuôi dài, quấn lấy:

“Chủ nhân, ta có thưởng gì?”

Ta ấn ấn mi tâm, lại tới nữa, mỗi lần trêu cợt ta chính là như .

Ta tức giận nói: “Ngươi muốn thưởng gì?”

Tạ Lẫm không chịu buông tha: “Không biết, chủ nhân đáp ứng ta trước.”

Ta bất đắc dĩ gật .

Tạ Lẫm cười thần bí, hăng hái rời đi.

13

Tạ Lẫm đi rồi, ta mang cổ độc đến cho Bạch Đàn, Bạch Đàn cũng hiểu ác ý của Bạch Chấn với ta.

Bạch Đàn gấp đến độ muốn đi tìm Bạch Chấn lý luận, ta kéo bà ấy lại.

Đem chuyện ta hoài nghi Bạch Chấn giết cha lấy linh cốt nói cho bà ấy biết.

Ta nhấp một ngụm nước trà:

“Không vội, đánh rắn phải đánh bảy tấc.”

“Hiện tại còn chưa phải thời cơ nhất.”

Bạch Đàn nghe xong thở dài:

“Khanh khanh, ta không biết rằng ngươi đã biết.”

“Ta và cha ngươi là song sinh, sao có thể một chút tình cảm cũng không có?”

Nói xong, trong bà ấy hiện lên một tia ác ý:

“Nhưng chúng ta cũng không cần sợ hắn.”

“Trong tay ta cũng có không chứng cứ hắn làm loạn.”

Nghĩ đến thân phận trưởng lão của chấp pháp đường Bạch Đàn, trong lòng ta hơi yên tâm.

đó về sau Bạch Đàn đặt linh trận không dễ phát hiện.

Mỗi ngày có thể tụ tập linh khí không nhiều cũng không , không đến mức khiến cho người khác hoài nghi.

Bạch Ngọc Oánh cảm linh lực đi, cũng không nhẹ không nặng thăm dò qua một hồi:

“Gần đây em gái cũng không có tu luyện, có cảm giác ngươi lười biếng đi không .”

Ta thở dài nói: “Vẫn như cũ không có tiến bộ, tu luyện thì có ích lợi gì?”

“Chẳng bằng đi dạo một chút, cuộc sống trước kia lại có hi vọng gì?”

Trước Bạch Ngọc Oánh an ủi, sau lưng Bạch Chấn lại bảo Tạ Lẫm tăng liều lượng.

Ta hiểu đây là muốn mau chóng lấy đi linh cốt của ta.

Kiếp trước cũng là như , cho ta uống thuốc bổ, nửa tháng sau đã khẩn cấp muốn lấy linh cốt của ta.

Thời gian không còn lại nhiều lắm.

Nhung hươu chết về tay ai vẫn chưa biết.

14

Bảy ngày sau.

Bạch Đàn chuyển lời về cuộc thi gia sắp tiến hành, bảo ta chuẩn bị sẵn sàng.

Nói là thi đấu kì thực là tuyển chọn gia chủ .

Người thắng cuộc chính là gia chủ của Nội Định.

Hơn nữa chỉ cho phép hệ trẻ dưới hai mươi lăm tuổi tham gia.

chính là chọn ra người có thiên phú nhất đảm nhiệm gia chủ.

Đây sợ là muốn trước khi giải quyết ta, Bạch Ngọc Oánh có thể hoàn toàn ngồi vững vị trí gia chủ .

nhưng thiên phú trộm sao có thể tính là của mình chứ.

dưới bàn lấy ra chứng cứ phạm tội Tạ Lẫm thu thập cô ta.

Ta nhìn chứng cứ Tạ Lẫm mang đến trước , không khỏi cười lạnh.

Bạch Chấn không chỉ muốn mượn kết khế lôi kéo Giao , còn im lặng nhập Phượng .

Nhìn từng phong thư Bạch Chấn và Phượng lui tới.

Hắn không chỉ tính linh cốt của cha ta, thậm chí còn muốn mượn sức Phượng chiếm Bạch gia làm của riêng.

Không tiếc phân ra linh quang và linh mạch của Bạch gia cho Phượng .

Cô ta còn nhiều năm thu thập nội đan của tu sĩ Bạch Chấn âm thầm cướp lấy.

Từng cái từng cái đủ để cho Bạch Chấn xuống trăm ngàn lần địa ngục.

Chỉ là muốn làm cho hắn diệt vong, trước hết phải làm cho hắn điên cuồng.

Hy vọng vẫn là từng chút hủy diệt cho thỏa đáng.

15

Cuộc thi tiến hành như thường lệ, ta và Tạ Lẫm tiến đấu trường.

Mấy vòng qua đi ta và Tạ Tắc thăng cấp tới trận chung kết, thủ là Bạch Ngọc Oánh và Tạ Tắc.

Mặc dù ta đứng ở trận chung kết, vẫn có không người châm chọc khiêu khích ta.

Cũng không trách sẽ như , dù sao trước đó ta ở phía sau Tạ Tắc suy yếu trốn tránh.

Cũng không ngừng có người dò xét Tạ Lẫm có ý định kết giao lại hay không.

Dù sao tục kết khế với ta, thoạt nhìn thật sự là không có tiền đồ.

Nhưng khinh địch thì cho ta, không phải sao?

……

Trận chung kết ngày đó, ta và Tạ Tắc cùng nhau đứng trên lôi đài.

Lần này ta không đứng sau Tạ Lẫm nữa, sóng vai với hắn.

Đã lâu không cảm thụ linh lực chậm rãi tràn đầy trong thân.

Bên tai không ngừng truyền đến tiếng bàn luận:

“Nói giỡn đi, Bạch Khanh Vân đang giả bộ cái gì .”

trước chỉ biết trốn ở phía sau, bây giờ còn dám đứng về phía trước.”

“Cô ta chính là gánh nặng.”

Tạ Tắc cũng tiến lên một bước mở miệng với ta:

“Khanh Khanh, đừng nháo nhào lên.”

“Trở lại phía sau đi.”

Cho đến hôm nay, ta cũng không hiểu sao Tạ Tắc luôn có thể chắc chắn ta với hắn có tình ý như .

Da không khỏi quá dày.

Dù sao cũng không phải là còn nhớ đến linh huyết của ta chứ.

Kiếp trước hắn thiên tài danh tiếng không thể thiếu linh huyết của ta.

Bây giờ nhìn tu vi của Tạ Lẫm tăng trưởng, liền đỏ ?

Ý bảo Tạ Lẫm đi giải quyết Bạch Ngọc Oánh, ta rút đi về phía Tạ Tắc.

Nhìn Tạ Tắc có vài sững sờ, ta cười khẽ.

Trong sân thi đấu, khinh địch chính là điều tối kỵ.

Ta lạnh nhạt nói:

“Tạ Tắc, thủ của ngươi là ta.”

Tạ Tắc ngẩn ra, còn muốn mở miệng.

Tạ Lẫm bên kia cũng đã ra tay với Bạch Ngọc Oánh.

Ta nghiêng người về phía trước, Tạ Tắc bị buộc phải liên tục lui về phía sau.

Tạ Tắc giơ tay về phía trước, muốn đánh rơi trong tay ta.

Ta nghiêng người.

Trường trong tay trên xuống dưới xuyên qua bả vai Tạ Tắc.

Máu tươi chỗ nứt ra chảy xuống, nhuộm đỏ bạch y của Tạ Tắc.

Ta nhếch môi, xoay mũi , hung hăng khoét máu thịt hắn.

Cuối cùng cúi người nhẹ giọng nói bên tai Tạ Tắc:

“Thật yếu, là bởi Bạch Ngọc Oánh không có cách nào cho ngươi ăn linh huyết sao?”

“Lần sau khoét xuống chính là xương sống của ngươi đó nha.”

Nhìn Tạ Tắc không thể tin trừng to hai , ta xoay người rời đi.

Hắn đúng là không thèm để ý còn đang thi đấu hay không, thất tha thất thểu đi về phía ta.

Ngăn ở trước người ta, hai ửng đỏ nhìn ta:

“Khanh khanh, là lỗi của ta.”

“Ngươi cũng sống lại đúng không?”

“Ngươi có thể cho ta một cơ hội để ta bồi thường cho ngươi không?”

Ta không để ý tới Tạ Tắc, thâm tình đến muộn còn đáng khinh hơn.

Huống hồ ta sống lại là bởi bỏ mạng, Tạ Tắc làm sao sống lại đây, cũng sẽ không chết đi chứ?

Nhưng hắn chết như nào đây, không phải là giá trị bị ép khô sau đó cũng bị giết chứ? Ta không khỏi có chút thú vị khi nghĩ đến.

Quay nhìn về phía Tạ Lẫm, Tạ Lẫm vẫy đuôi quét Tạ Tắc xuống đài.

Bạch Ngọc Oánh cũng đã sớm bị Tạ Lẫm đánh ngã ở dưới đài.

Trưởng lão tuyên bố, ta và Tạ Lẫm thắng vị trí thứ nhất.

ta liền trở gia chủ của Nội Định.

Tạ Lẫm hình thú quấn quanh cổ, giao thân mơ hồ tràn ra kim quang.

Dưới đài đã sớm lặng ngắt như tờ.

Sắc Bạch Chấn xanh mét.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.