Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8fS5dACHbg

Chân váy midi dáng dài TAMMY chất ren cạp chun sau có lớp lót trong CV450

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

CHƯƠNG 6

nhưng giờ , sự bình yên ấy thật sự đến đúng như mong đợi.

Tôi lại trở thành người khó lòng tin tưởng nó nhất.

Theo bản năng cảnh giác, không ngừng dò xét xem bên trong có sơ hở hay không.

Nhưng hiện thực lại một tư ngược cần nói lý.

Cứ chậm rãi tăng tốc trên đường ray bằng phẳng…

Suốt dọc đường.

Ánh sáng rực rỡ, cảnh sắc huy hoàng chưa thấy.

13

Thật ra trợ lý tổng giám đốc cho T.ử nhẹ nhàng hơn tôi tưởng.

Anh không hề có bệnh tổng tài.

Cũng chưa vô cớ soi mói cấp dưới.

anh 15 năm, là lần tiên tôi có thể đường đường chính chính, khoảng cách gần như mà nhìn anh.

Chúng tôi thường xuyên cùng đi , cùng tan .

Cùng đi công tác.

Cùng đến Thượng Hải báo cáo công việc.

Anh vẫn chu đáo như hồi còn đi học.

Mỗi lần tự mình đi công tác trở về, anh còn quà cho đồng nghiệp.

Giống như thời cấp ba, cứ mỗi kỳ nghỉ anh đều cùng bà ngoại sang Đức thăm bố mẹ, đến quay lại trường luôn đồ ăn vặt cho cả .

Có lúc là sô--la, có lúc là bánh quy bơ.

Mấy tháng nay, giữa chúng tôi vẫn luôn giữ khoảng cách cấp trên cấp dưới rất rõ ràng.

Cho đến công ty tổ chức giải bóng rổ.

Quản lý Lâm bên phòng hành chính cầm catalog đồng phục thi đấu tới xin ý kiến.

T.ử lướt qua catalog, bỗng nhiên gọi điện nội bộ.

Không không cuối hỏi một câu:

“Trợ lý Giang, thích màu ?”

Tôi sững một chút:

cơ?”

Anh dừng lại, giọng vẫn bình thường:

“Phòng hành chính đang chọn màu áo thi đấu. thấy màu đẹp?”

Tôi đẩy cửa vào, nhận lấy máy tính bảng nhìn qua một lượt, nhỏ giọng lẩm bẩm:

“Màu tím cũng , màu trắng cũng ổn… nhưng tôi thấy màu xanh lá đẹp hơn.”

Anh không nói thêm, trực tiếp quay sang quản lý Lâm:

chọn màu xanh lá.”

Miệng quản lý Lâm lập tức há thành hình chữ O.

Nhưng rất nhanh ấy phản ứng lại, nở nụ chuyên nghiệp:

. Màu xanh lá đẹp, tràn đầy sức sống.”

Tổng giám đốc , số áo anh sẽ là…?”

Lần này, T.ử không hỏi tôi nữa.

Anh chậm rãi ngẩng , ánh mắt vượt qua bàn việc, dừng lại trên gương mặt tôi.

Sau nghiêm túc nói ra một con số:

“Số 24.”

14

Khoảnh khắc ấy, trái tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c tôi đập loạn xạ.

Giải bóng rổ năm 11.

ấy anh mới chuyển trường đến một tháng.

Tôi vẫn còn là người rất hay nói, rất thích .

Cũng nói với T.ử rất nhiều chuyện.

Lúc tôi vẫn là phó học tập, chuyện thu phát bài kiểm tra vốn là việc thường xuyên, nên khó tránh khỏi tiếp xúc với mấy bạn cán sự bộ môn.

Nhưng anh lúc cũng chịu yên.

Mỗi lần tôi thu bài đến chỗ anh, anh đều bảo tôi chờ một chút.

Đợi tôi đi vòng qua nửa rồi quay lại, bĩu môi mất kiên nhẫn giục giã, anh trái lại càng rạng rỡ hơn.

Cuối cùng mới cố tình kéo dài giọng:

…”

Trước ngày hội thao, tôi lại đi thu bài.

Lần này anh đổi chiêu, chống cằm hỏi tôi:

phó học tập, số may mắn cậu là bao nhiêu?”

Tôi cạn lời.

“Mau đưa bài cho tớ, hỏi cái này ?”

Anh thản nhiên xoay cây b.út trong tay:

“Cậu nói cho tớ thì tớ đưa.”

“24.”

Tôi nhìn ngày tháng trên bảng đen, thuận miệng nói ra một con số, bất lực chìa tay.

“Giờ đưa chưa?”

.”

Anh , gật , lúc này mới đưa chồng bài kiểm tra toán cho tôi.

Nửa tháng sau, trên sân bóng rổ.

Tôi nhìn thấy anh mặc chiếc áo thi đấu màu xanh lá số 24.

Tung hoành trên sân.

15

Giải bóng rổ công ty kết thúc, khéo rơi vào cuối tuần.

Anh tự bỏ tiền túi dẫn cả đội đến Maritim tổ chức team building.

là một chuỗi khách sạn lâu đời thành lập tại Đức vào năm 1969.

Chỉ vì nằm Thái Thương nên giá cả cũng không đến mức quá đắt.

Tôi sống Thái Thương rất nhiều năm.

Những công trình phong cách châu Âu cũng nhìn thấy không ít.

Nhưng lần đến nơi này, tôi vẫn không khỏi kinh ngạc.

Ninh Khả còn vui hơn cả tôi, kéo tay tôi nói:

“Hôm em với quản lý Lâm tới đặt chỗ, vào sững sờ luôn.”

“Nơi này đúng là giống một tòa lâu đài châu Âu , kỳ diệu thật đấy. Rõ ràng em vẫn đang Thái Thương, lại có cảm giác như xuyên không này?”

Tôi :

“Bị choáng ngợp về mặt thị giác cũng bình thường. Nơi này gần như phục dựng lại phong cách kiến trúc một thị trấn nhỏ Đức.”

“Trước chị Thi Lai đến Đức rồi à?”

Tôi nhìn bóng lưng nhóm người phía trước, khẽ đáp:

“Ừm.”

“Là kiểu đi tour 10 ngày 9 nước ?”

“Không phải.”

từ lúc , chân người đàn ông phía trước cũng chậm lại.

là đi công tác à?”

“Cũng không phải.”

tại chị lại đi?”

“Chỉ là muốn đến xem thử thôi.”

Tôi nói.

dứt lời, sống lưng người đàn ông phía trước bỗng cứng lại trong thoáng chốc.

16

Ánh nắng buổi chiều đẹp, bên kia mọi người đang chơi bài rất náo nhiệt.

Tôi một mình đi xa hơn một chút, tản bộ tiêu cơm hơn mười phút, từ lúc đi tới Nam Viên.

Nam Viên không nổi danh bằng những khu vườn nổi tiếng khác, nhưng lại nét kín đáo riêng thành phố nhỏ Tô này.

Tường trắng ngói đen, hành lang uốn lượn quanh co.

Lúc này, cây cỏ trong vườn ngập trong ánh thu hơi se lạnh, yên tĩnh thanh nhã như một bức tranh công b.út phai màu.

Tôi lấy điện thoại ra, hướng về tấm biển cổ kính trước cổng tìm góc chụp.

Đổi mấy bố cục vẫn cảm thấy thiếu chút , tôi lại lên trước vài . Đến giơ điện thoại lên lần nữa, trong khung hình bất chợt xuất hiện một bóng người.

Tôi khẽ sững lại, hạ điện thoại xuống nhìn người tới:

“Tổng giám đốc , anh không chơi bài với mọi người?”

Anh một tay đút túi, vẻ mặt thản nhiên:

phải cũng không cùng mọi người ?”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.