Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9V1CcvKR4g

Tẩy da chết mặt cà phê Đắk Lắk Cocoon cho làn da mềm mại & rạng rỡ 150ml

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 10

bố càng lúc càng lớn, nắm đ.ấ.m và chân đập cửa khiến khung cửa rung lên.

Tôi nghe em trai nhỏ lẩm bẩm ngoài kia:

“Chị ấy thật , có không có tiền đâu, làm như lấy mạng chị ấy vậy.”

Một gia đình, ba nói, chỉ có một ý:

Lấy tiền.

Mau lấy tiền.

Không lấy tiền, căn này không dung nổi mày.

Tôi chậm rãi ngồi dậy, bước tới cửa, đột ngột kéo cửa ra.

Bố loạng choạng, suýt ngã trong.

Em trai lùi sang một bên, cúi đầu nhìn thoại.

Tôi nhìn bố, nhìn cánh cửa đóng kín mẹ:

“Tiền con đều đồng con vất vả kiếm được. người có những năm đó con sống thế nào không?”

Bố sững lại, ánh mắt tránh né.

“Có những ngày con chỉ ăn một bữa, tiết kiệm tiền thoại cho em. Con sốt bốn mươi độ, một ngồi xe buýt tới bệnh viện truyền nước vì không có ai lo. Con tăng ca tới ba giờ sáng, trên đường về ngã một cú, quần rách, đầu gối chảy m.á.u, sau vẫn bò dậy làm.”

tôi rất nhẹ chữ đều rõ ràng:

người hỏi ? quan tâm ? người chỉ hỏi tháng này tiền đâu, bao giờ chuyển?”

Tôi quay sang em trai:

“Lâm Cường, chị không nợ em. Từ đại học tới bây giờ, tiền chị em tiêu, cộng lại không tới hai trăm nghìn thì cũng có một trăm năm mươi nghìn. Chị nói một chữ không ? bây giờ em bảo chị lấy hai trăm năm mươi nghìn cho em, ép mẹ làm loạn thế này, rốt cuộc em có trách nhiệm không?”

Em trai không nói, trên thoáng qua vẻ mất kiên nhẫn.

“Vãn Vãn…”

Bố há miệng, muốn nói đó, cuối cùng chỉ thở dài:

“Bố con không dễ dàng. mẹ con thế này, con không thể cứ đồng ý trước sao? Trước tiên bà ấy ăn chút , đừng làm hỏng sức khỏe…”

Tôi nhìn ông, trong lòng chỉ lại một khoảng hoang vắng:

“Bố, con đồng ý thì sao? Con không có tiền, lấy mạng gom à?”

Bố không nói.

người đang ép con c.h.ế.t.”

Tôi khẽ nói:

Lâm Cường cưới vợ cho vẻ vang, cái này giữ thể diện. người có nghĩ, con sống gần hai mươi bảy năm có lấy một ngày thật sự sống cho không?”

Tôi quay người về phòng, đóng cửa.

Ngoài cửa, bố thở dài thật sâu.

em trai lơ lửng vọng :

“Bố đừng ý chị ấy, nói nhiều lời thừa như vậy, tiền vẫn không chịu đưa. Cứ mẹ đói thêm vài ngày, chị ấy chắc chắn không chịu nổi.”

Tôi đứng sau cửa, hai tay nắm c.h.ặ.t, móng tay cắm lòng bàn tay.

Thì ra em trai không không hiểu chuyện.

Nó chỉ cảm thấy dù sao cũng có tôi gánh.

Nó không cần lo bất cứ .

Một ngày tôi không đưa tiền, nó sẽ ép một ngày.

Ép tới lúc tôi đưa mới thôi.

Mẹ vẫn tuyệt thực.

Bố vẫn thở dài.

Em trai vẫn chờ kết quả.

tôi không quan tâm nữa.

Chiều ấy, tôi nhận được WeChat từ phòng nhân sự công ty:

“Lâm Vãn, ba ngày nghỉ hết. Nếu ngày mai không thể có , sẽ bị xử lý nghỉ việc không phép. Cô ổn chứ?”

Tôi trả lời:

“Ngày mai tôi nhất định có .”

Gửi xong, tôi ngân hàng trên thoại, làm vài việc.

nhất, chuyển toàn bộ tiền trong thẻ lương một tài khoản chỉ tôi .

hai, hủy liên kết trích tiền tự động cho tiền , nước và phí quản lý gia đình.

ba, hủy chiếc thẻ phụ dành cho người thân cho em trai.

Làm xong, tôi WeChat, chụp màn hình toàn bộ lịch sử trò chuyện trong nhóm họ hàng, với mẹ, bố và em trai, lưu album được mã hóa.

Tôi đang lại đường lui cho bản thân.

Nếu một ngày nào đó tôi buộc chứng minh những ấm ức với người khác, đây sẽ bằng chứng.

Trời gần tối, mẹ lại làm ầm một trận.

Bà khóc kêu đói, kêu ch.óng , kêu đau n.g.ự.c.

Bố sốt ruột vòng vòng, em trai đứng cạnh đổ thêm dầu lửa.

Tôi ở trong phòng, hết lần này tới lần khác gấp quần áo.

Vali trên giường.

Đồ tôi không nhiều.

Vài bộ quần áo thay, giấy tờ, một chiếc máy tính xách tay dùng bốn năm, cùng một cuốn nhật ký ố vàng.

Trong nhật ký ghi lại toàn bộ những ấm ức và nước mắt suốt nhiều năm.

Tùy tiện một trang:

“Ngày 12 tháng 3, trời nắng. nay nhận lương, gửi về ba nghìn, nạp cho em tám trăm tệ tiền thoại. Bản thân hai nghìn hai. Tiền thuê một nghìn, ăn uống tiết kiệm một chút chắc đủ. Váy mới không nữa, quần áo cũ vẫn mặc được.”

“Ngày 28 tháng 6, trời mưa. Dầm mưa về , bị cảm. Mẹ gọi tới nói ba . đầu tiên hỏi sao tháng này vẫn gửi tiền. hai nói em đăng ký học lái xe cần năm nghìn. ba không có thì cúp nhé. Không hỏi sức khỏe tôi thế nào.”

“Ngày 5 tháng 9, trời nắng. nay ngang một tiệm hoa, một bông hướng dương, sáu tệ. Lâu lắm hoa cho chính . Trên đường về nhìn bông hoa ấy, tôi khóc. Hóa ra tôi cũng thích những đẹp đẽ.”

Tôi đóng nhật ký lại, nước mắt ướt đẫm cả khuôn .

Thì ra tôi đáng lẽ tỉnh từ lâu.

Tối ấy, tôi đưa ra quyết định.

Sau khi trời tối, tôi quyết định thử thêm một lần cuối cùng.

Không vì tôi vẫn do dự.

Mà vì tôi muốn chính hoàn toàn c.h.ế.t tâm.

Tôi bước ra khỏi phòng, tới trước cửa phòng mẹ.

Bà vẫn ở bên trong, tuyệt thực gần hai ngày, rõ ràng yếu rất nhiều vẫn mang cái vẻ muốn khống chế tôi.

“Mẹ.”

Tôi đứng ngoài cửa, bình tĩnh nói:

“Con muốn nói chuyện t.ử tế với mẹ vài .”

Bên trong yên lặng một giây truyền ra tiếng hừ lạnh:

nói? Có đưa tiền hay không, chỉ một .”

“Con làm việc gần năm năm .”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.