Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Đai ngồi ô tô cho bé EMA - Đai bảo vệ an toàn cho bé, dễ sử dụng và tiện lợi
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
13
Ban ta định kiếm được tiền rồi dọn ra ngoài.
Dù sao ta cũng làm phiền Ngọc Sơn quá nhiều.
Nhưng Ngọc Sơn lại dùng con mèo để giữ chân ta.
Con mèo đen tên Tiểu Thạch thật sự khiến người ta yêu thích không thôi.
Kéo theo , ta nhìn Ngọc Sơn cũng thuận mắt hơn hẳn.
Quan hệ giữa ta và hắn nhanh ch.óng nên thân thiết. Hắn không còn gọi ta là nương nương nữa, mà giống như người nhà, gọi ta là Hòa Hòa.
Ta làm gì, hắn cũng giúp ta, ở bên ta, khen ta.
Ta mơ hồ mình như lại ngày chưa xuất giá.
Khi ở bên người nhà, lòng ta cũng bình yên và ấm áp như vậy.
Chỉ có một khiến ta không công bằng.
quá khứ của ta, hắn đều biết.
Nhưng của hắn, ta lại biết gì .
Cho đến ngày hôm , ta cùng Ngọc Sơn đi chợ mua thức ăn.
nhiên nghe có người nói:
“Nghe nói chưa? thượng mắc một trận bệnh nặng, khó khăn lắm mới khá lên, vậy mà lại phát điên rồi!”
Tay đang chọn rau của ta khựng lại.
Một nam t.ử trẻ tuổi đang thao thao bất tuyệt kể với người xung quanh:
“Khoảng thời gian trước cung có một vị Quý phi c.h.ế.t, ngươi nói c.h.ế.t thì c.h.ế.t đi, vậy mà thượng nhất quyết không chịu hạ táng.”
“Cứ ôm t.h.i t.h.ể Quý phi suốt mấy ngày, còn thay cho nàng mũ phượng áo cưới.”
“Sau vẫn là Thuần phi nương nương nhân thượng ngủ, sai người đưa t.h.i t.h.ể đi, vội vàng hạ táng.”
“Chưa được mấy ngày, cha và ca ca của Thuần phi nương nương đều lôi ra bắt lỗi rồi cách chức!”
Nghe đến đây, ta không nhịn được nhíu mày.
Không hiểu Tiêu Chiêu Minh đang phát điên cái gì.
Lại chợt hiểu ra, trách tỉnh lại trên người ta chỉ mặc áo lót.
Hẳn là Ngọc Sơn áo cưới không may mắn nên giúp ta vứt đi.
Ta cúi người chọn rau, người kia vẫn thao thao bất tuyệt, càng nói càng hăng:
“Triều đình náo loạn xong, thượng bệnh mấy ngày, khó khăn lắm mới chuyển biến tốt, nhiên lại nói tổ chức cho Quý phi nương nương một tang lễ thật long trọng.”
Ta: “…”
Quả nhiên, người kia tiếp tục:
“Kết quả các ngươi đoán xem thế nào?”
“Mở quan tài ra xem, t.h.i t.h.ể biến mất rồi!”
“ thượng cứ khăng khăng nói có người trộm t.h.i t.h.ể Quý phi, lại nói Quý phi chưa c.h.ế.t, g.i.ế.c c.h.ế.t không ít người. Ngay Thuần phi nương nương cũng giày vò không nhẹ. Ngươi nói xem, phải là điên rồi sao?”
13
Cổ tay ta nhiên nắm lấy.
Ngọc Sơn kéo ta, sải bước đi thẳng nhà.
lòng hoảng hốt một , rồi lại dần bình tĩnh.
Tiêu Chiêu Minh chắc chắn không đến ta.
Một người tâm cơ sâu nặng lại bạc tình như chàng, sao có thể thật sự vì ta mà đau lòng?
Làm náo loạn lớn như vậy, có lẽ lại giống như lần chàng phế Thái t.ử năm xưa.
qua chỉ là mưu tính của chàng, tranh thủ thêm quyền thế cho bản thân mà thôi.
Nhưng lòng vẫn bất an. đến nhà, ta nói với Ngọc Sơn:
“Hay là ta thu dọn đồ đạc…”
Chiếc chén trà tay Ngọc Sơn nhiên vỡ nát.
Máu từ lòng tay hắn nhỏ tí tách xuống.
Gương ngày thường luôn mang ý cười nay không còn chút biểu , đồng t.ử màu hổ phách nên tối sầm.
Giống như quỷ.
Ta giật mình, xem vết của hắn.
Nhưng người hắn cứng đờ, không nhúc nhích.
Im lặng hồi lâu, hắn nhiên lên tiếng, giọng run rẩy:
“Nàng tên khốn , đúng không?”
“… lòng hắn vốn có nàng, cái gì mà phát điên, tất đều là giả vờ, nhất định đều là giả vờ!”
“Cho dù là thật thì sao? Hắn c.h.ế.t thì cứ để hắn c.h.ế.t đi!”
“Nàng không nhớ hắn và ả đàn khốn kiếp kia bắt nạt nàng thế nào sao?”
“Dựa vào đâu mà hắn lại là người gặp nàng trước? Dựa vào đâu mà một kẻ không biết trân trọng như hắn lại có được nàng?”
“Ta chờ lâu như vậy, bao nhiêu năm rồi…”
“ gì hắn có thể cho nàng, ta cũng có thể cho. Nàng bảo ta làm gì, ta làm . Cho dù bảo ta đi c.h.ế.t, ta cũng không do dự!”
“Hòa Hòa, nàng đừng hắn, được không?”
Nói xong lời , dường như hắn cạn kiệt sức lực.
Hai gối hắn khuỵu xuống.
Vậy mà hắn lại quỳ trước ta, nhẹ nhàng ôm lấy chân ta.
Ống tay áo trượt xuống, để lộ vết sẹo chi chít trên cánh tay hắn.
Ta sững sờ.
Ta cứ tưởng hắn nào cũng ung dung tự tại, ôn hòa trầm ổn.
Hóa ra hắn cũng có một như vậy.
Mãi hồi lâu sau ta mới lại được giọng nói:
“Ngươi, ngươi đứng dậy trước đi.”
Ngọc Sơn quả nhiên rất nghe lời.
Hắn dùng tay chống lên , loạng choạng đứng dậy, sắc vẫn trắng bệch đến đáng sợ.
Ta vội nói:
“Ta không định chàng, ta chỉ lo liên lụy đến ngươi, một nơi ít người để ở một thời gian, tránh đi một chút.”
Ngọc Sơn im lặng.
Hắn cúi nhìn tay đang chảy m.á.u của mình, rồi nhìn vết sẹo trên cánh tay, nhiên nhắm c.h.ặ.t mắt.
Ta càng lo lắng hơn.
“Ngươi làm sao vậy?”
“Có phải ngươi ghét ta rồi không? Bộ dạng này của ta… xấu xí lắm.”
Giọng Ngọc Sơn khàn khàn, run rẩy.
Ta dùng sức lắc .
Ta thật sự không bộ dạng này của hắn có gì đáng ghét hay khó coi.
Hắn vốn luôn là người rất coi trọng thể diện.
Nếu có thể lựa chọn, hắn cũng đâu bản thân sụp đổ như vậy trước ta.
Không hiểu vì sao, ta nhiên nhớ đến một người bạn khuê phòng của mẹ.
Khi còn trẻ, cũng là một cô nương lanh lợi xinh đẹp, người đến cầu thân gần như giẫm nát bậc cửa.
Nhưng sớm có một người tình thanh mai trúc mã.
Sau này người tình c.h.ế.t nơi chiến trường. Biết tin, khóc suốt một ngày, khóc chìm vào giấc ngủ.
Ngày hôm sau tỉnh lại, phát điên.
Một người vốn yêu cái đẹp đến vậy, từ sau bao giờ mặc nổi một bộ quần áo sạch .
Lòng người sao mà yếu đuối đến thế.
Ngọc Sơn thật lòng đối đãi với ta, sao ta có thể buông lời làm tổn hắn?
Nhìn sắc trắng bệch của Ngọc Sơn, ta cẩn thận lên tiếng:
“Sao ta lại ghét ngươi chứ? Ta không ghét, thật đấy. Nào, ngươi lại đây, ta giúp ngươi băng vết rồi hẵng nói, được không?”
Ta nắm lấy tay không của hắn, kéo hắn phía phòng.
quay lại, ta mới phát hiện Ngọc Sơn đang khóc.
Hắn đáng nhìn ta, nói:
“Bình thường ta không như vậy đâu, rồi ta tưởng nàng không cần ta nữa, lòng sốt ruột quá…”
“Nàng quên rồi đi, được không? Ta xin nàng đấy, Hòa Hòa.”
“Ta không phải kẻ điên, thật sự không phải.”
Ta khóc cười, gật :
“Được.”
“Ta cũng đâu có nói ngươi là kẻ điên. Có kẻ điên nào sạch xinh đẹp như ngươi sao?”