Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8fS5dACHbg

Chân váy midi dáng dài TAMMY chất ren cạp chun sau có lớp lót trong CV450
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“ chủ” khó đối phó hơn “tài xế” .
Sau đêm đó, anh giữ tôi lại anh, danh nghĩa :
“Tôi cần được giám sát và khảo sát 7×24 giờ liên tục.”
Anh làm trâu làm suốt hơn tháng.
Mỗi ngày dùng các món mỹ thực và… dịch vụ đặc biệt để hầu hạ tôi mức tôi chẳng kháng cự.
, tôi dọn ở anh.
Mang đống hành lý cồng kềnh:
Những chiếc cốc đồng bộ, bức tường đầy mô hình, sách vở linh tinh bày bừa khắp nơi…
Dùng dấu vết sinh hoạt của mình, biến căn biệt thự to đùng kia trở thành nơi đúng nghĩa “”.
Sau ba tháng tăng ca ngừng nghỉ, tôi ký được hợp đồng năm cho nhãn hiệu nước khoáng cao cấp kia.
Nhân dịp được nghỉ bù, tôi về lại thảo nguyên chuyến.
Gặp lại của , cụ vẫn nghiêm nghị như lần trước.
Chỉ lần này, ngừng gắp thịt vào bát tôi bằng đũa công cộng:
“Ăn nhiều vào, gầy quá . Ăn no —”
Tôi cứ tưởng sắp nói: “ mới có sinh cho họ chúng ta.”
Ai dè bảo:
“Mới có cưỡi với thằng .”
“Hả?”
Tôi ngớ người:
“… học cưỡi ạ—”
Vừa chạm ánh mắt sắc lẹm của , tôi vội đổi giọng:
“À ! học! đi chăn với anh nữa chứ!”
cười mức vai run lên vì tôi.
Buổi chiều, tôi bị anh bế lên lưng Tiểu Phong Tử.
Kết cục dĩ nhiên … t.h.ả.m nỡ nhìn.
Tôi căng thẳng độ cứng đờ người, suýt kéo đứt dây cương.
kiệt như ch.ó c.h.ế.t.
Được bế từ trên lưng xuống, tôi tay chân dang rộng nằm gục trên t.h.ả.m cỏ, nhúc nhích nổi.
Anh nằm xuống cạnh tôi, vòng tay ôm lấy tôi.
Tôi nhìn bầu trời xanh biếc trên đầu, hỏi ra điều khiến mình day dứt đã lâu:
“Anh có bác trai, chú, bác Ba Thổ gì đó nữa… rốt cuộc anh nuôi bao nhiêu vậy?”
“Cụ thể anh rõ, nhưng tiền anh và ba mẹ gửi về cho đều đổ vào đó hết , … mấy vạn ?”
Anh chỉ về ngọn đồi phía xa:
“ anh tính … ngọn núi.”
Não tôi như nổ tung tiếng “ẦM”.
“Vậy nên, lúc anh nói vì Nam Thành tìm em bán …”
“ đúng thật, … quả đồi.”
bắt đầu nghiêm túc tính toán:
“Vé máy bay, vest, mời Chris ăn cơm… vừa đủ.”
Tôi: …
Anh nhìn vẻ mặt tôi trợn mắt há mồm, bỗng bật cười.
móc từ túi ra chiếc hộp nhung nhỏ hình vuông.
“Nhưng , cái này … đúng tính quả đồi .”
Tim tôi bắt đầu đập loạn kiểm soát.
Trong hộp chiếc nhẫn kim cương lấp lánh.
Dưới ánh nắng thảo nguyên, phản chiếu ra những tia sáng rực rỡ ch.ói mắt.
chưa kịp nói câu “Em đồng ý.”
ý nghĩ đáng sợ hơn đã ập chiếm trọn não tôi.
“ ! Tính quả đồi á? biết, giận c.h.ế.t mất!!”