Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/112eVCBlqd

Bình giữ nhiệt LocknLock LHC6180 800ml, Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây - JoyMall

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

Anh đã quyết định xong tất cả.

Chỉ đang thông báo cho tôi biết.

Trong kế hoạch của anh, ý kiến của tôi, cảm nhận của tôi, thậm chí quyền lợi của tôi tư cách nữ chủ nhân căn nhà đều đáng một xu.

Trong phòng phụ là toàn bộ sách chuyên môn, tài liệu công việc của tôi, cùng thiết bị tôi thỉnh thoảng khi nhận việc riêng, điều chỉnh chế độ dinh dưỡng và sức khỏe cho hàng.

là phòng làm việc của tôi, là nơi tôi có thể thở.

Bây giờ anh muốn biến nó thành chỗ ở cho đình bốn người của em mình.

Mà tất cả chuyện xảy ngay khi anh vừa tuyên bố muốn áp dụng chế độ AA tôi.

Anh muốn tôi chịu một nửa chi phí đình, nhưng lại để người thân của mình ở miễn phí, tiêu tốn chi phí và nguồn lực chung của hai vợ chồng.

Tôi người đàn ông vừa quen thuộc vừa xa lạ trước mặt, đột nhiên cảm thấy vô cùng buồn .

Phẫn nộ, thất vọng, tủi thân…

Đủ loại cảm xúc cuộn trào trong l.ồ.ng n.g.ự.c, nhưng cuối cùng đều hóa thành một sự bình tĩnh lạnh lẽo.

Tôi anh, chậm rãi hỏi từng chữ:

“Trương Hạo, chế độ AA anh nói có bao gồm cả tiền ăn mặc sinh hoạt của đình bốn người em anh không?”

Anh sửng sốt một chút, nhíu mày, đã mang theo mấy phần thiếu kiên nhẫn:

em tính toán chi li thế? Nó là em anh, là người nhà của anh! Tới nhà mình ở, ăn chút chút thì làm ? Em là chị cả, phải nên bao dung thêm một chút ?”

“Bao dung?”

Tôi bật , đến mức nước mắt sắp trào .

“Được thôi, Trương Hạo, em bao dung. Bắt đầu từ tháng , mọi thứ đều làm theo lời anh. AA, em không có ý kiến. đình em anh tới ở, em không có ý kiến.”

Sự “hiểu chuyện” của tôi khiến gương mặt căng cứng của anh lập tức giãn .

Có lẽ anh cho rằng tôi lại một lần nữa lựa chọn thỏa hiệp.

Anh hài lòng vỗ nhẹ lên tôi, lại trở về vẻ dịu dàng giả tạo:

“Thế mới đúng chứ, . Anh biết ngay em là người rộng lượng nhất. Em yên tâm, đợi em anh ổn định , anh nhất định sẽ bù đắp cho em.”

Tôi mỉm rút về, trong lòng lại lạnh.

Bù đắp?

Không cần.

Trương Hạo, anh đã tự mở chiếc hộp Pandora, vậy thì đừng trách tôi thả hết lũ ác quỷ bên trong ngoài.

Trò chơi là anh đặt luật.

Nhưng từ bây giờ, tôi sẽ là người làm chủ.

Một tuần , đình bốn người Trương Cường giống một trận lũ bùn, rầm rộ tràn vào nhà tôi.

Khoảnh khắc mở cửa, tôi đã biết cuộc sống yên bình hoàn toàn kết thúc.

Em vừa vào cửa đến giày lười thay, trực tiếp mang đôi giày thể thao dính đầy bụi giẫm lên sàn gỗ mà ngày nào tôi lau đến sáng bóng, đôi mắt sắc sảo radar quét khắp phòng .

“Ôi, anh chị, nhà hai người đẹp thật đấy, vừa rộng vừa sáng!”

Miệng nói lời sáo, người đã ngã phịch xuống sofa của tôi, thuận cầm quả cherry nhập khẩu trên bàn trà nhét vào miệng, hết quả đến quả khác, cứ đang ở nhà mình.

Hai đứa con của , một đứa tám tuổi, một đứa năm tuổi, càng quậy phá ai quản nổi.

Vừa đặt cặp xuống đã chạy đuổi nhau khắp phòng phát điên, mang nguyên giày nhảy lên sofa, lấy gối ôm của tôi làm v.ũ k.h.í ném loạn khắp nơi.

Ngôi nhà tôi chăm chút cẩn thận, chưa đầy mười phút khi họ tới đã biến thành một chiến trường hỗn loạn.

Trương Hạo lại coi không thấy, ngược lại còn đắc ý nói Trương Cường:

“Thế nào? Anh không lừa chú chứ? Anh ở thành phố sống khá ổn đấy.”

Trương Cường thật thà, xoa , có vẻ hơi ngượng ngùng.

Nhưng vợ cậu , , thì hề sáo chút nào.

“Anh, chúng em ở phòng nào?”

nhổ hạt cherry , tiện ném thẳng xuống t.h.ả.m, chỉ về phía phòng phụ.

“Là phòng à? Em thấy phòng ấy hướng nam, nắng tốt.”

Bàn buông bên người tôi lập tức siết c.h.ặ.t.

Căn phòng phụ ấy là giới hạn cuối cùng của tôi.

Tôi còn chưa kịp mở miệng, Trương Hạo đã tranh nói trước:

“Đúng đúng, chính là phòng . Anh đã nói chị chú , cả nhà chú cứ ở . Đồ bên trong anh bảo dọn cho . Còn thiếu gì thì cứ nói.”

Tôi lạnh lùng Trương Hạo.

Anh thậm chí không dám thẳng vào tôi.

nghe vậy lập tức vui mừng chạy vào phòng phụ, nhưng vừa mở cửa đã nhíu mày.

“Chị , trong vẫn còn nhiều sách chai lọ thế? Lộn xộn thế , hành lý của chúng em để đâu?”

đứng ở cửa, điệu đương nhiên để phàn nàn.

“chai lọ” ấy là thiết bị chính xác tôi để phối chế chất dinh dưỡng cho hàng.

“cuốn sách” ấy là kiến thức chuyên môn giúp tôi kiếm sống.

Tôi đã mất cả ngày mới miễn cưỡng dồn chúng vào góc, không ngờ vẫn chướng mắt .

Tôi hít sâu một hơi, bước vào phòng, chỉ vào đống đồ đã được tôi phủ vải chống bụi cẩn thận bình tĩnh nói:

“Đây là đồ cá nhân của chị, rất quan trọng. Chị đã cố gắng dọn hết mức . Hành lý của mọi người có thể để trong tủ và dưới gầm giường.”

bĩu môi, vẻ mặt khinh thường:

“Đồ cá nhân gì chứ, phải toàn đồ bỏ đi ? Chị bây giờ lại không đi làm, giữ mấy thứ làm gì, chiếm chỗ. Theo em thì ném hết đi, nhường chỗ cho bọn trẻ nhà em chơi.”

, em nói chuyện chị kiểu gì vậy?”

Trương Hạo tượng trưng quát một câu, nhưng mềm nhũn, có chút sức nặng.

anh quay sang tôi, hòa giải:

, em xem… hay là em dọn thêm chút nữa? Hoặc tạm chuyển ban công?”

Tôi bộ mặt vô liêm sỉ của cả nhà họ, lửa giận trong lòng gần muốn bùng lên tận trời.

Nhưng tôi không phát tác.

Bây giờ chưa phải lúc.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.