Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6AkkeqaaWK

Xịt Khóa Nền Colorkey 100ml - Kiềm Dầu, Giữ Makeup Lâu Trôi, Không Mốc Nền, Hỗ Trợ Cấp Ẩm Nhẹ

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

Tất những khoản ấy, tôi không hề do dự quẹt thẻ phụ Trương đưa.

Mỗi ngày anh đều nhận được tin nhắn báo của ngân hàng.

Từ vài chục, vài trăm ban đầu, dần dần thành vài .

Anh muốn khóa thẻ của tôi, nhưng lại không bỏ được sĩ diện.

Bởi vì lúc trước chính anh đã thề thốt rằng thẻ này là để tôi “ ”, là “phong độ” của một người chồng.

Anh càng không dám ngửa bài với tôi.

Bởi vì anh biết, một khi hoàn toàn trở mặt, đến vẻ ngoài “chung sống hòa bình” hiện tại tôi cũng sẽ không duy trì nữa.

Gia đình em trai quý báu của anh càng đừng nghĩ tới chuyện sống yên ổn trong nhà này.

Vì vậy, anh chỉ có trơ nhìn số dư tài khoản của giảm nhanh ch.óng, đau như cắt nhưng chẳng có cách nào.

Anh giống một con ếch bị nấu từ từ trong nước ấm, giãy giụa đau đớn trong chính nồi tay đun nóng mà chẳng tìm được lối thoát.

tôi chính là muốn anh chút chút cảm nhận nào gọi là chịu.

Cuối cùng, vào chiều cuối tuần hôm ấy, mâu thuẫn hoàn toàn bùng nổ.

Mồi lửa là máy sấy tóc Dyson trị giá tám tệ tôi .

Khi viên giao hàng mang tới tận cửa, Lưu Quyên nhìn thấy nhãn giá hộp thì trợn tròn.

Cô ta xông vào phòng tôi, giật lấy máy sấy tóc, hét lên:

“Lâm Vi! Chị điên rồi à? Một cái máy sấy tóc tám tệ! Chị đốt tiền của anh tôi đấy!”

Tôi đắp mặt nạ đọc sách, bị cô ta giật .

Tôi chậm rãi tháo tai nghe, lạnh lùng nhìn cô ta.

“Thứ nhất, là đồ của tôi, phiền cô đặt xuống.”

“Thứ hai, của tôi, hạn mức của riêng tôi.”

“Thứ ba, chuyện này có liên quan gì đến cô?”

“Đương nhiên có liên quan! Chị tiền mồ hôi nước của anh tôi!”

Lưu Quyên không chịu buông, ôm c.h.ặ.t máy sấy tóc.

“Không được, cái này đắt quá, phải trả lại! Hoặc… hoặc cho tôi ! Tôi sống này tuổi chưa máy sấy tốt này!”

Bộ mặt tham lam lại vô liêm sỉ ấy khiến tôi hoàn toàn mất đi chút kiên nhẫn cuối cùng.

Tôi đứng lên, bước tiến về phía cô ta.

“Lưu Quyên, tôi nói lại lần nữa.”

“Trả nó cho tôi.”

Giọng tôi không lớn, nhưng mang theo sự lạnh lẽo không cho phép phản bác.

Lưu Quyên bị khí của tôi chấn động, vô thức lùi lại một bước, nhưng hai tay vẫn ôm c.h.ặ.t máy sấy như ôm báu vật hiếm có.

“Tôi… tôi vào đâu phải trả chị? Một bà nội trợ không kiếm được tiền như chị vào đâu đồ đắt như vậy? đều là tiền của anh tôi!”

Cô ta ngoài mạnh trong yếu, cố tình nâng cao giọng để che giấu sự chột dạ.

vào đâu?”

Tôi cười lạnh, ánh như d.a.o lướt qua mặt cô ta.

vào việc nhà này là của tôi. Những thứ các người ăn, ở, đều sự cho phép của tôi.”

“Cô tin hay không, ngay bây giờ tôi có khiến gia đình bốn người cô cút ra ngoài?”

“Chị… chị nói bậy!”

Mặt Lưu Quyên trắng bệch.

“Nhà này là anh tôi ! giấy chứng nhận có tên anh tôi!”

“Vậy sao?”

Khóe môi tôi càng lạnh.

cô cứ bảo anh cô lấy giấy chứng nhận ra, chúng ta đối chất trực tiếp xem đó rốt cuộc có tên ai. Tiện xem luôn hợp đồng nhà và chứng từ thanh toán toàn bộ nhà, xem người đứng tên là ai.”

Lời tôi giống như một quả b.o.m nổ tung trong đầu Lưu Quyên.

Cô ta kinh ngạc nghi ngờ nhìn tôi, rõ ràng đã bị sự chắc chắn của tôi cho d.a.o động.

Đúng lúc đó, Trương và Trương Cường bị tiếng cãi nhau thu hút, cùng xông vào.

“Cãi gì mà cãi! ?”

Trương vào cửa đã sa sầm mặt quát.

Lưu Quyên nhìn thấy hai người liền giống như tìm được chỗ , ôm máy sấy chạy tới, mách trước:

“Chồng, anh , hai người mau xem đi! Chị dâu… chị ấy lại cái máy sấy tám tệ! nói nhà này là của chị ấy, muốn đuổi chúng em đi!”

Ánh Trương dừng người tôi, rồi nhìn máy sấy trong tay Lưu Quyên, sắc mặt âm trầm đến mức gần như nhỏ được nước.

“Lâm Vi, em lại giở trò gì vậy? Một cái máy sấy tám ? Em nhiều tiền quá không có chỗ à?”

Anh cố nén lửa giận chất vấn.

là quyền do của em.”

Tôi thản nhiên đáp, nhìn thẳng vào anh.

“Ngược lại, anh có nên quản em dâu tốt của không? tiện xông vào phòng em, cướp đồ cá của em, đứng ăn nói bừa bãi. Trương , chính là ‘người nhà’ mà anh nói sao?”

“Chị dâu, chị nói vợ em như vậy sao được? Cô ấy cũng chỉ xót anh trai em kiếm tiền vất vả!”

Trương Cường đứng bên cạnh phụ họa, vẻ mặt bất bình.

“Xót?”

Tôi giống như nghe được chuyện cười lớn nhất thiên hạ.

“Xót anh ấy kiếm tiền vất vả nên đương nhiên dẫn vợ con tới ở, ăn của anh ấy, uống của anh ấy, bắt anh ấy cái này cái kia cho các người?”

“Trương Cường, một người đàn ông như cậu, có biết xấu hổ không?”

Lời tôi không chút nể nang, trực tiếp xé rách lớp mặt nạ “tình thân” giả tạo giữa họ.

Mặt Trương Cường đỏ bừng, hồi lâu không nói nổi một câu.

Sắc mặt Trương càng khó coi đến cực điểm.

Anh cảm thấy diện của bị tôi giẫm mạnh xuống đất ngay trước mặt em trai và em dâu.

“Lâm Vi! Đủ rồi!”

Cuối cùng anh bùng nổ, chỉ vào mũi tôi gầm lên:

“Em có phải cảm thấy không sống trong cái nhà này nữa không? Nhất định phải nhà náo loạn em mới lòng?”

“Đúng.”

Tôi đón lấy ánh giận dữ của anh, nói chữ.

nhà này bây giờ đúng là không ở nổi nữa. Cho nên, mời mọi người rời khỏi phòng của tôi.”

“Phòng của em? Lâm Vi, em đừng quên, anh cũng là nam chủ nhà này!”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.