Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8fS5dACHbg

Chân váy midi dáng dài TAMMY chất ren cạp chun sau có lớp lót trong CV450
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Thậm chí ngay cả một qua loa kiểu “hôm nay anh uống nhiều nên nói linh tinh ” cũng không có.
Bởi trong nhận thức của anh ta, anh ta chưa bao giờ thấy mình đã nói điều quá đáng.
Bốn chữ “hối hận cưới em” trong mắt anh ta là một kiểu trêu đùa giữa đàn ông, một cách chứng minh bản thân không phải người “sợ vợ”, thậm chí là một kiểu than phiền mang theo giác ưu việt.
Anh ta không nhìn thấy khi những chữ ấy rơi vào lòng Ôn Du, chúng như một miếng sắt nung đỏ phát ra tiếng xèo khẽ.
Ôn Du cũng không phải chưa từng thử giao tiếp.
Có nhân tâm trạng Lâm Thần khá tốt, cô thử nói:
“Lâm Thần, anh có nhận ra khi uống rượu , anh thích lấy em ra nói không? Có những lời em nghe xong sự khó chịu.”
Lâm Thần ấy đang ngồi sofa lướt điện thoại.
Nghe vậy anh ta ngẩng đầu nhìn cô, vẻ mặt hơi thay đổi.
Anh ta đặt điện thoại xuống, cười:
“Em nghĩ nhiều rồi đấy. Bao giờ anh lấy em ra nói? Cùng lắm đùa vài với họ thôi. Đàn ông tụ tập phải đều như vậy sao? lẽ anh nói với họ vợ anh tốt thế này tốt thế kia? Nghe giả tạo lắm.”
Ôn Du nói:
“ anh nói những lời ấy, anh có nghĩ đến nhận của em không?”
Lâm Thần ngẩn ra, nụ cười mặt từ từ biến mất, trong giọng có thêm chút mất kiên nhẫn khó nhận ra:
“Em lại đầu rồi. Anh biết ngay sớm muộn em cũng mấy này gây với anh. Ôn Du, anh sự mệt. Em có thể đừng nào cũng tính toán những nhỏ nhặt thế này được không? Anh ở liều mạng làm việc phải cũng cái này sao?”
Lại là .
“Anh ở liều mạng làm việc phải cũng cái này sao?”
nói ấy như một bức tường.
Mỗi Ôn Du thử tiến lại gần đều bị nó chặn trở về.
Mọi ấm ức, mọi đau lòng, mọi lời muốn nói rồi thôi của cô trước ấy đều trở nên nhỏ bé, không đáng kể, như cô mới là người không hiểu .
Đôi khi cô thậm chí còn nghi ngờ liệu có phải mình sự quá nhạy , quá dễ tổn thương, có phải tất cả đàn ông bàn rượu đều như vậy.
trái tim cô rõ ràng đã vỡ hết này đến khác, vẫn liều mạng tự ghép lại, giả vờ như còn nguyên vẹn.
việc phủ nhận cô bàn rượu, trong cuộc sống Lâm Thần cũng ngày quen với việc coi thường những cô làm.
Ôn Du dọn sạch không một hạt bụi, anh ta cho rằng là đương nhiên:
“ phải em làm chút việc sao? Anh thuê một dì giúp việc cũng làm được.”
Ôn Du phối sẵn quần áo để ngày hôm anh ta đi gặp khách hàng, anh ta liếc một cái rồi nói:
“Gu thẩm mỹ của em không ổn, này đừng chuẩn bị nữa.”
Thỉnh thoảng Ôn Du tăng ca về hơi muộn, anh ta ngồi sofa với sắc mặt không vui:
“Lại tăng ca? Cơ quan em thiếu em thì không hoạt động được à?”
Anh ta luôn có thể tìm được chỗ cô làm chưa đủ tốt, dùng giọng nửa đùa nửa nói ra, khiến Ôn Du không phân nổi anh ta đang đùa hay sự ghét bỏ.
Ranh giới mơ hồ ấy khiến ngay cả khi muốn phản bác, Ôn Du cũng không tìm được điểm bám thích hợp.
Nếu cô nói:
“Anh vừa nói như vậy tổn thương người khác.”
Anh ta có thể nói:
“Anh đùa thôi, em nghiêm túc làm ?”
Nếu cô không nói, những lời ấy sự sẽ biến từng cái gai nhỏ cắm vào da thịt, viêm lên, mưng mủ, cuối cùng thối rữa trong tim.
Còn sự nghiệp của Lâm Thần, nhờ sự giúp đỡ của Ôn Du lại ngày thuận lợi.
khi chuyển sang ty mới, dựa vào những mối quan hệ bố Ôn Du giới thiệu, anh ta nhanh ch.óng đứng vững.
Anh ta ký được mấy hợp đồng lớn, hai giành vị trí quán quân doanh số quý, cuối năm ngoái còn được đề bạt làm trưởng bộ phận.
Anh ta đầu bận rộn, cũng ngày ra dáng người đạt.
Anh ta đổi xe mới, mua đồng hồ hàng hiệu, khi ra gặp khách hàng luôn thích “vô tình” nhắc đến vị trí căn thự của Ôn Du.
“Tôi sống ở khu phía đông phố, đoạn đường ấy. Đúng, cả khu đều là thự đơn lập. Môi trường cũng được.”
Anh ta hưởng hào quang căn thự mang lại, quên mất chủ nhân sự của căn là ai.
Anh ta hưởng những nguồn lực vợ mang tới, quên rằng ban đầu những nguồn lực ấy là Ôn Du cúi đầu đi nhờ vả từng người có.
Anh ta hưởng thể diện của một “người đàn ông ”, lại quy tất cả cho nỗ lực của chính mình, còn mọi không như ý thì đổ lên đầu Ôn Du.
Anh ta một con chim đã mọc đủ cánh, đầu chê bàn tay từng nâng mình bay lên.
Tối hôm , Ôn Du ở phòng làm việc sắp xếp một số tài liệu Lâm Thần mang từ ty về.
Cô vô tình nhìn thấy một biên bản cuộc họp, có một dòng chữ đồng nghiệp anh ta viết tay:
“Trưởng phòng Lâm nói quyết định sáng suốt nhất đời anh ấy là cưới được một người vợ tốt, này phải hiểu ngược lại nhé, ha ha.”
chữ “ha ha” còn có một khuôn mặt cười vẽ tay.
Ôn Du cầm tờ giấy, đứng trước cửa kính sát đất trong phòng làm việc.
là màn đêm yên tĩnh của khu thự, đèn đường hắt bóng cây ngân hạnh lên t.h.ả.m cỏ, như một bức tranh than chì im lặng.
Cô đột nhiên thấy tất cả những mình cẩn thận làm trong ba năm qua, tất cả sự toàn cô tự cho là đúng, trong mắt người khác hóa ra là trò cười.
Cô lấy điện thoại, lật danh bạ.
Những cái tên từng quen thuộc đã lâu không còn liên lạc.
Cô không biết đầu từ khi nào, thế giới của mình còn lại một mình Lâm Thần.
Cô anh ta thu nhỏ vòng quan hệ xã hội, gác lại sự phát triển cá nhân, thậm chí từ chối vài cơ hội trở về tổng ty để thăng chức.
Cô sống một cái bóng vô hình, giấu mình phía anh ta, cho rằng như vậy ánh sáng của anh ta sẽ rực rỡ hơn.
cái bóng không có lòng tự trọng.