Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3LQZHOaSBS

Khăn Giấy Rút 1280 Tờ Treo Tường Bông Sen Vàng - BỊCH TO

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 8

[Khách sạn Vân Hồ, phòng 908, chồng sắp cưới đang lăn lộn trên giường người khác.]

Thái dương tôi giật lên bần bật.

Khách sạn Vân Hồ…

Chính khách sạn ban nãy Quả Quả vừa .

Tôi gọi ngược số .

Không có ai bắt máy.

Tôi nhờ bác hàng xóm trông giúp Quả Quả, chộp lấy chìa khóa lao thẳng ra khỏi .

Vừa bước vào lớn khách sạn.

Một người đàn ông va phải vai tôi.

“Ơ , làm rơi đồ kìa.”

Tôi cúi người nhặt từ túi người đàn ông rơi ra.

Đuổi theo ra ngoài.

Mới phát hiện người đàn ông đã biến mất không dấu vết.

Trong tay tôi một phòng, trên có dòng chữ viết nét sắc lẹm “908”.

Trùng hợp thế sao?

Tôi không kịp suy nghĩ nhiều.

Lao thẳng lên tầng 9.

Dù đã chuẩn tâm lý kỹ càng ngoài .

Cảnh tượng khi mở ra vẫn mang cho tôi sự chấn động không nhỏ.

Quần áo rơi vãi khắp sàn .

Mùi hôi nồng khó diễn tả bằng lời.

Cùng những âm thanh dơ dáng dơ hình chướng tai.

Tôi bật đèn lên.

Người phụ nữ trên giường hét lên một tiếng chui tọt vào trong chăn.

Mặt Trần Hạo Tân đầy vẻ chấn động: “Tiểu… Tiểu Xán?”

Tôi lạnh mặt, thốt ra từng chữ: “Trần Hạo Tân, chúng ta đây chấm hết!”

Tôi có thể chấp nhận một cuộc hôn nhân không có tình yêu.

Nhưng tuyệt đối không thể chịu đựng sự phản bội bất trung.

Trần Hạo Tân quỳ móp gối tôi, ôm lấy chân tôi van xin tôi tha thứ cho anh ta.

Tôi bảo anh ta về .

Anh ta liền biến thành một con người khác, nghiến răng ken kẹt đầy độc ác: “Khương Xán, đừng có mà hối hận!”

Những lời đe dọa độc địa Trần Hạo Tân khiến tôi thấp phỏm không yên.

Tôi chưa bao thấy anh ta ở bộ dạng cả.

Tôi đưa Quả Quả học như thường lệ.

Nơi góc rẽ vào trường mầm non xượt qua một bóng người, rất giống Trần Hạo Tân.

Tim tôi thót lên một cái.

Tới tan học chiều, tôi cố ý trường mầm non sớm.

Nhưng giáo Trần bảo tôi Quả Quả đã được người ta đón .

Quả Quả tự nguyện theo người đàn ông .

Máu khắp người tôi dồn ngược lên não.

Đều tại tôi! Chưa dặn dò Quả Quả cả!

Tôi gọi ngay cho Trần Hạo Tân.

Anh ta cười lạnh hai tiếng: “Khương Xán, mau mang tấm năm mẹ Phó Trầm Chiêu đưa cho ra ngoại thành phía bắc , tôi Quả Quả đang đợi ở đây, đừng có ép tôi.”

Tôi: “Trần Hạo Tân! Tôi đã nói anh bao nhiêu lần , tấm năm sau khi bà ngoại mất, tôi tích góp đủ đã gửi trả trọn vẹn cho họ Phó , anh còn muốn tôi nói bao nhiêu lần nữa?!”

Trần Hạo Tân: “Thế thì tôi mặc kệ , bây đám đòi nợ sắp c.h.ặ.t t.a.y chân tôi , mau mang đây!”

lúc tôi mới bừng tỉnh hiểu ra.

Tại sao Trần Hạo Tân vội vã giục tôi đăng ký kết hôn như vậy.

Chẳng phải gia đình giục giã hết.

Mục đích anh ta từ đầu cuối chính tấm .

Tôi đây anh ta có chơi c.ờ b.ạ.c.

Tôi cứ nghĩ anh ta đã tu tâm dưỡng tính đổi thay .

Tôi nhẹ nhàng xoa dịu cảm xúc Trần Hạo Tân: “Anh đừng gấp, tôi về lấy ngay đây.”

“Mau lên đấy!”

ngân hàng rút sạch toàn bộ tiết kiệm.

Tôi leo lên xe điện chuẩn lao vùng ngoại thành phía bắc.

Một Maybach đột nhiên dừng ngay bên cạnh tôi.

xe hạ xuống, để lộ gương mặt góc cạnh lạnh nhạt Phó Trầm Chiêu: “Lên xe!”

Tôi thắt dây an toàn, mắt thẳng về phía : “Người gửi tin nhắn cho tôi đêm anh đúng không?”

Phó Trầm Chiêu siết c.h.ặ.t vô lăng: “Anh không muốn dắt mũi thôi, ta làm mấy trò chẳng phải ngày một ngày hai nữa .”

Thấy tôi không lên tiếng.

Anh nghiêng đầu tôi: “Số Trần Hạo Tân thua bạc… do mẹ anh cố tình cho vay đấy. Mẹ anh muốn hủy hoại …”

Mất mấy giây tim tôi mới đập trở vì bàng hoàng.

Phó Trầm Chiêu: “Anh không hề năm gia đình đã xảy ra những chuyện như vậy, anh thật đáng c.h.ế.t, tại sao lúc anh không ở bên cạnh !”

“Nhưng yên tâm, lần anh tuyệt đối sẽ không để bất kỳ ai tổn thương và Quả Quả nữa, anh hứa đấy!”

Giọng điệu Phó Trầm Chiêu kiên định và đanh thép.

Tôi bất giác quay sang anh một cái.

Phó Trầm Chiêu lái xe rất vững vàng.

Chẳng mấy chốc đã địa điểm Trần Hạo Tân định.

Không Trần Hạo Tân đã cho Quả Quả uống cái , con bé nằm trên giường nhắm tịt mắt không nhúc nhích.

Cơn giận tôi xông thẳng lên đỉnh đầu: “Trần Hạo Tân! Anh đã làm Quả Quả ?!”

“Đừng gấp, cho nó uống chút t.h.u.ố.c ngủ thôi.”

“Con bé còn nhỏ như thế, sao có thể uống mấy loại t.h.u.ố.c ! Anh có còn người nữa không?!”

Trần Hạo Tân mất kinh nhẫn đứng dậy: “ đâu?”

Tôi: “Ở trong túi, anh thả Quả Quả ra đã!”

Trần Hạo Tân tôi bằng ánh mắt coi thường: “Cái tôi muốn 1 triệu tệ!”

Phó Trầm Chiêu chắn tôi ở phía sau, hạ thấp giọng: “Tôi đưa cho anh.”

“Ha ha ha! Tôi ngay hai người có gian tình nhau mà!”

Trần Hạo Tân cười lớn khoái trá, ánh mắt trở nên hung tợn: “Cái thứ giày cũ tôi cũng đã qua !”

Tôi nhíu mày tức giận: “Trần Hạo Tân anh điên à? Tôi anh từ khi nào mà…”

Phó Trầm Chiêu khom lưng ghé sát tai tôi: “Đừng nói nhảm nữa, vệ sĩ sắp , cứ văng cho , anh sẽ cứu Quả Quả ra.”

Tôi nghe lời Phó Trầm Chiêu, ném túi xách mặt Trần Hạo Tân.

Phó Trầm Chiêu định nhân lúc anh ta cúi đầu đếm sẽ xông lên khống chế.

Biến cố đột ngột xảy ra.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.