Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3g3PgE8Ytt

GLADE Bộ Máy & Lõi Xịt Thơm Phòng Tự Động Lưu Hương Tự Nhiên Đến 70 ngày 252ml
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Thôi sẽ dùng lễ bình thê gả vào phủ, có phủ Thị lang chống lưng, tuyệt đối không phải ngoại thất không gốc không nền như Đường.
“Mẫu thân muốn con nhịn?”
Mẫu thân cúi vê Phật .
Vậy là mặc nhận.
Ta đứng dậy đi tới bên án hương, nhìn làn khói chậm rãi tan đi.
“ mười tuổi, nàng ta trước mặt mọi người mắng con là hồ ly tinh, sau lại nói con là kẻ ngốc, ai cưới con thì người gặp xui.”
“Mẫu thân nói chuyện đã qua rồi, nhưng hôm nay nàng ta muốn vào nhà con, chiếm vị trí con.”
“Con đã là chính thê, nàng ta không động được danh phận con.”
“ Đường cũng từng nói nàng ta không động được danh phận con.”
Mẫu thân bỗng ngẩng phắt .
Ta cười an ủi : “Mẫu thân đừng sợ.”
“Con nhớ lời mẫu thân dạy lần trước, lần này sẽ xử lý kín đáo hơn.”
vịn bàn thờ, đốt ngón tay trắng đến không còn chút m.á.u.
“Tri Vi, nhà họ Thôi không động vào.”
Mẫu thân đuổi theo đến cửa, giọng run dữ dội: “Thôi Thị lang có người triều, nhà họ Bùi cũng cần mượn thế ta.”
“Nếu con làm thương, cả nhà họ Tạ lẫn nhà họ Bùi đều sẽ kéo xuống nước.”
Ta dừng bước.
“Vậy chỉ cần không tra là con làm, sẽ không liên lụy nhà?”
“Ta không phải ý !”
“Lời mẫu thân lúc cũng có rất nhiều ý.”
Ta quay nhìn : “Con vẫn cứ nghe theo ý rõ ràng nhất vậy.”
từ ta trở thành như thế này.
Ta giúp nhớ lại: “Sau thân ngã ngựa.”
khiến Vân Nương đưa tới thôn trang, mẫu thân không còn khóc đêm đêm, thân cũng không sinh thêm được đứa con tranh gia sản với ta.
Đối với một đứa trẻ bảy tuổi, kết quả đơn giản vô cùng.
Mẫu thân khóc nói là , không gộp chung làm một.
Ta gật : “Đương nhiên là .”
“ thân ngã ngựa là , con ngỗng c.h.ế.t trước cửa phủ họ Thôi là , Đường c.h.ế.t đuối cũng là .”
“Sau này nếu còn có , đương nhiên cũng không liên quan đến con.”
Nói xong, ta đến thư phòng gặp thân.
Vết thương cũ chân khiến đi một cao một thấp, trên án trải một chữ “Tĩnh” viết hỏng.
cha con ngồi đối diện rất lâu, cùng một câu với mẫu thân.
Ta ngược lại: “ thân quan tâm Đường, hay quan tâm phủ có liên lụy nhà họ Tạ hay không?”
Ánh mắt tránh đi.
Nhắc đến nhà họ Thôi, quả nhiên khuyên ta phải biết giữ diện chung.
Ba trước ép ta xuất giá, cũng nói lời tương tự, chỉ là đổi chữ diện thành phúc khí.
Ta ăn ngon mặc đẹp nhưng không được trượng phu kính trọng có tính là phúc hay không, không đáp được.
Bây giờ ta đã tự tìm được đáp án.
Cái gọi là hưởng phúc, đại khái chính là sống một nơi người khác không dám chọc vào, rồi khiến kẻ bắt nạt mình sống không mấy dễ chịu.
Trước đi, thân đưa cho ta một chiếc hộp gỗ.
Bên là ngân phiếu và trang sức mẫu thân tích cóp nhiều .
Ta nhận lấy, không từ chối.
Mẫu thân chịu cho ta bạc, nhưng trước sau vẫn không dám ta có muốn tiếp tục lại tòa phủ hay không.
Lúc cửa, trời bắt mưa.
đứng cửa nhìn ta lên xe, bóng dáng màn mưa xóa nhòa.
Ta không ngoảnh lần thứ .
Trên đường về, ta dặn Thanh Đại lấy tấm gấm Xích Hà từ kho hồi môn .
yến xuân, Thôi mặc đúng loại vải này.
Bây giờ nàng ta muốn gả vào đây, ta đương nhiên phải tặng một món quà khiến nàng ta thích.
Xe ngựa vừa vào nhị môn, tiền sảnh đã truyền tiếng đập vỡ đồ đạc vang dội.
Bùi Xuyên đang mắng quản sự vô dụng, tra suốt ba ngày mà cuối cùng chỉ tra được bốn chữ “trượt chân c.h.ế.t đuối”.
Ta không đi vào, men theo hành lang bên cạnh đi về sau, lại bắt gặp Thôi bước từ sau bình phong góc rẽ.
Nàng ta sửa lại vạt áo cho Bùi Xuyên, dịu giọng khuyên hắn nén bi thương, nói người c.h.ế.t không sống lại, người sống vẫn phải đi tiếp.
Bùi Xuyên nắm lấy tay nàng, sắc giận trên mặt quả nhiên dịu đi.
Sau , nàng ta nhắc tới chuyện phủ có lẽ có thứ không sạch sẽ.
Nàng không gọi thẳng tên ta, chỉ nói có người nhiều không con, tính tình cổ quái, lại vừa khéo từng đến phòng Đường trước nàng c.h.ế.t.
Thanh Đại đứng sau lưng ta tức đến phát run.
Ta lại cảm thấy những qua Thôi tiến bộ không ít.
Trước kia nàng ta chỉ biết mắng người ngay mặt, bây giờ đã học được cách để người khác nói nốt lời bẩn thay mình.
Trở về viện, ta ngâm mình nước nóng, nhớ tới đêm tân hôn.
Bùi Xuyên say khướt đứng trước giường hỷ, nói nhà họ Tạ vì trèo cao phủ, đến một đứa ngốc cũng nỡ đưa sang.
ta đang ăn táo mật trên bàn hợp cẩn, chỉ nói với hắn rằng thân bảo ta đến đây hưởng phúc.
Hắn cười lạnh một tiếng rồi ngủ gian ngoài.
Ba sau , hắn trước tiên chạm vào nha hoàn, rồi ngủ lầu xanh, cuối cùng nuôi Đường phía tây thành.
Ta không làm ầm lên.
Ta chỉ ghi nhớ hết mọi chuyện cần biết phủ.
Ta biết phòng thu chi mỗi tháng giấu lại bao nhiêu bạc, biết người mua sắm ghi một cân thịt thành cân thế , cũng biết ai thay Bùi Xuyên truyền tin, con đường nhỏ có tránh được người tuần đêm.
Ta biết tường bắc kho hàng ẩm, đất núi sau phủ xốp nên chôn đồ không chắc, càng biết bậc đá bên hồ s.ú.n.g trơn nhất.
Hồi nhỏ mẫu thân nói ta lúc cũng va va đập đập, thật chỉ vì ta thích tự mình thử.