Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6fh1FhA6mG

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

chương 10

Kỷ Hành Việt là Hứa Thanh Lam mà thành bộ dạng mất hồn mất vía này sao?  

tức này đối với Giang Chi Giao mà nói còn sét đ.á.n.h ngang tai.  

Còn đau hơn lời mắng c.h.ử.i của mẹ anh lúc nãy gấp trăm lần.  

Cô ta không ngờ được, chỉ là một thế thân rời đi.  

Vậy mà lại có khiến Kỷ Hành Việt bỏ mặc cô ta không đoái hoài.  

Trong chớp mắt, hoảng hốt lập tức chuyển thành phẫn nộ.  

gương mặt phủ đầy u ám.  

Nhưng sau cơn giận dữ, trào trong lòng lại là châm chọc và bất mãn.  

“Hứa Thanh Lam, cô ta dựa vào cái gì chứ?”  

Sau khi mắng trong một trận tơi bời, Kỷ Hành Việt nhốt vào phòng kiểm điểm.  

Anh chằm chằm vào màn hình, sợ bỏ lỡ bất cứ tức .  

Nhưng tất các phản hồi nhận được đều không có ngoại lệ.  

“Không .”  

Xem càng nhiều, nỗi đau trong lòng anh càng tích tụ.  

Mười ngón siết c.h.ặ.t, móng cắm sâu vào da thịt đến bật m.á.u đỏ tươi.  

Vẫn không cách xoa dịu được bất an đang dâng .  

Anh gần bấm nát điện thoại.  

Dù là đường bộ, đường sắt, đường hàng không hay đường thủy.  

Đều không tra được tên của Hứa Thanh Lam.  

Cô ấy vẫn còn Kinh Bắc hay rời khỏi thành phố này bằng cách khác?  

Kỷ Hành Việt không .  

Anh thử liên hệ với bè của cô, nhưng không ai chịu bắt máy.  

Có bắt cũng chỉ nói lạnh lùng “không ”.  

Hoặc là mỉa mai châm chọc một trận.  

Anh thật không còn cách .  

Chỉ có dốc hết sức lối thoát.  

Từ buổi chiều chờ đến nửa đêm, không ngủ một phút .  

Đúng lúc tâm trạng rối bời, một người lâu không liên lạc bỗng gửi nhắn đến.  

Nói rằng hình thấy một người trông rất giống Hứa Thanh Lam.  

Kỷ Hành Việt không ngồi yên được nữa.  

Cửa phòng khóa, anh dứt khoát trèo ngoài qua cửa sổ phía sau.  

Ôm theo một tia hy vọng mong manh, anh lao đến địa chỉ đó.  

Vừa mở cửa bước vào, thấy Giang Chi Giao và mấy người của cô ta.  

người Kỷ Hành Việt dội một gáo nước lạnh từ đầu đến chân.  

Băng giá.  

Mà khi Giang Chi Giao nhận anh thật Hứa Thanh Lam mà làm đến mức này.  

Sắc mặt cô ta lập tức khó coi đến cực điểm.  

Cô ta chằm chằm vào anh, giọng không giấu nổi phẫn nộ.  

“Anh tâm đến Hứa Thanh Lam đến vậy sao?”  

“Cô ta chỉ là thế thân của em thôi.”  

“Kỷ Hành Việt, anh tỉnh táo lại được không?”  

Lại nghe đến hai chữ thế thân, trong lòng Kỷ Hành Việt dấy cơn đau quặn.  

Anh mấp máy đôi môi khô khốc, giọng khàn đến mức gần không nghe rõ.  

“Cô ấy rất tốt, là anh có lỗi với cô ấy.”  

“Có chuyện gì nhằm vào anh, đừng gây phiền phức cô ấy.”  

Giang Chi Giao quen anh 10 năm, đây là lần đầu tiên cô ta thấy anh đứng bảo vệ một người phụ nữ khác.  

Những cô đi cùng cũng không chịu nổi, lập tức tiếng phản bác thay cô ta.  

“Kỷ Hành Việt, ý anh là gì vậy?”  

“Chẳng lẽ một người không quan trọng mà anh định bỏ mặc Giao Giao sao?”  

“Đúng đó, Giao vừa mới quyết định tha thứ anh.”  

anh mà cô ấy từ nước ngoài bay về.”  

anh mà cô ấy chịu bao nhiêu tủi thân.”  

“Anh lại đi bảo vệ con nhỏ đó?”  

Kỷ Hành Việt ngẩng đầu.  

Ánh mắt đỏ ngầu, nhưng rất bình tĩnh.  

“Cô ấy không phải người không quan trọng.”  

“Cô ấy là người tôi năm.”  

“Là người nấu cơm tôi, giặt đồ tôi.”  

“Là người thức đêm chờ tôi hạ cánh.”  

“Là người tôi gọi đến truyền m.á.u rồi quên mất cô ấy thiếu m.á.u.”  

Nói đến đây giọng anh nghẹn lại.  

“Còn tôi sao?”  

“Tôi coi cô ấy là cái bóng.”  

“Tôi cô ấy một mình trong sinh nhật tôi.”  

“Tôi người khác mà nhảy xuống hồ.”  

“Tôi đáng báo ứng.”  

Giang Chi Giao cười lạnh.  

“Báo ứng?”  

“Anh nói nghe hay lắm.”  

“Vậy anh định làm gì? Đi cô ta à?”  

được sao? Cô ta nói chia rồi.”  

“Cô ta không cần anh nữa.”  

Kỷ Hành Việt không đáp.  

Anh chỉ siết c.h.ặ.t điện thoại trong .  

Màn hình vẫn là ảnh Hứa Thanh Lam trên sân khấu.  

“Tôi .”  

“Nhưng tôi phải xin lỗi.”  

“Ít nhất phải nói một câu xin lỗi.”  

“Sau đó…”  

Anh dừng lại.  

“Sau đó cô ấy sống tốt.”  

Một cô của Giang Chi Giao không nhịn được.  

“Anh điên rồi.”  

“Anh một con nhỏ mà từ bỏ Giao Giao?”  

“Anh có Giao Giao là ai không?”  

Kỷ Hành Việt cô ta.  

“Tôi .”  

“Cô ấy là mối tình đầu của tôi.”  

“Nhưng mối tình đầu không có nghĩa là đúng.”  

“Tôi sai sáu năm.”  

“Tôi không muốn sai thêm năm nữa.”  

Giang Chi Giao bước tới, giơ định tát anh.  

Anh không né.  

Bốp.  

Cái tát vang .  

Má anh in hằn năm ngón .  

“Đây là trả chuyện anh làm tôi sợ.”  

Giang Chi Giao gằn giọng.  

“Được chưa?”  

Kỷ Hành Việt gật đầu.  

“Được.”  

“Từ nay về sau, chúng ta không ai nợ ai.”  

Nói xong anh xoay người.  

Bước cửa.  

“Đứng lại.”  

Giang Chi Giao hét.  

“Anh đi đâu?”  

“Đi cô ấy.”  

“Anh không được đâu.”  

“Cô ta cắt đứt hết rồi.”  

“Tôi .”  

“Nhưng tôi vẫn phải .”  

Cửa đóng lại.  

ngoài mưa bắt đầu rơi.  

Giang Chi Giao ném vỡ ly rượu.  

“Đồ khốn.”  

“Mười năm không bằng năm?”  

cạnh an ủi.  

“Thôi, đàn ông mà, nhất thời hồ đồ.”  

“Qua vài bữa là quên.”  

Giang Chi Giao không nói.  

điện thoại.  

nhắn cuối cùng anh gửi là trước.  

“Đừng đến anh nữa.”  

kia, Kỷ Hành Việt đi suốt đêm.  

Đến quán bar, quán cà phê cô thích.  

Hỏi nhân viên.  

“Có thấy cô gái này không?”  

Không ai thấy.  

Sáng hôm sau anh đến sân bay.  

Tra camera.  

Cuối cùng thấy bóng cô.  

Lúc 9 giờ 15.  

Kéo vali, đi cùng một người đàn ông.  

chuyến bay đi nước ngoài.  

Anh đứng đó rất lâu.  

Nhân viên hỏi.  

“Anh Kỷ, cần giúp gì không?”  

“Không.”  

“Cô ấy đi rồi.”  

Anh quay lại xe.  

Mở cốp.  

trong là thùng đồ anh lén giữ lại.  

Áo len cô đan dở.  

Hộp t.h.u.ố.c cô chuẩn .  

Tờ giấy nhớ cô dán trên tủ lạnh.  

“Anh nhớ ăn sáng.”  

Anh ôm tất vào lòng.  

Khóc.  

Lần đầu tiên sau 30 năm.  

Anh khóc một đứa trẻ.  

sau, công ty có cuộc họp cổ đông.  

Anh không đến.  

anh gọi.  

“Con định bỏ công ty à?”  

“Con đi người.”  

“Người ?”  

“Người con nợ.”  

Đầu dây kia im lặng.  

Rồi nói.  

“Đi đi.”  

“Khi được về.”  

Kỷ Hành Việt cúp máy.  

Đặt vé.  

Điểm đến: Thành phố nơi Hứa Thanh Lam debut.  

Anh không đâu.  

Chỉ cô đang đó.  

Trên mạng, MV mới của cô mắt.  

Tên: “Tạm Biệt Người Thay Thế”.  

Lượt xem 10 triệu trong một .  

Bình luận đầu tiên:  

“Chị ấy đẹp quá, thoát đúng rồi.”  

Kỷ Hành Việt xem đi xem lại.  

Trong MV cô mặc váy trắng.  

Hát:  

“Tôi yêu một người không yêu tôi.”  

“Giờ tôi học cách yêu chính mình.”  

Anh tua lại đoạn đó.  

Nghe đến thuộc.  

Đêm đó anh mơ.  

Mơ thấy cô quay lại.  

Nói: “Em đùa thôi.”  

Tỉnh dậy, gối ướt.  

Anh tự cười.  

“Đúng là mơ.”  

Sáng hôm sau, anh đến phòng thu nơi cô ghi âm.  

Nhân viên nói.  

“Cô Hứa đi tour rồi.”  

tháng nữa mới về.”  

Anh gật đầu.  

“Vậy tôi đợi.”  

Anh thuê một căn hộ gần đó.  

Mỗi đến phòng thu.  

Ngồi.  

Không làm phiền ai.  

Chỉ ngồi.  

Có phóng viên chụp được.  

Đăng :  

“Tổng tài nhà họ Kỷ theo đuổi ngôi sao mới.”  

Giang Chi Giao thấy.  

Xé báo.  

“Theo đuổi?”  

“Cô ta xứng sao?”  

Cô gọi anh.  

Anh không nghe.  

Nhắn .  

Anh cũng không đọc.  

Cuối cùng cô buông .  

“Thôi, anh muốn điên cứ điên.”  

Còn Kỷ Hành Việt.  

Vẫn ngồi phòng thu.  

Trên bàn là một bó hoa.  

Mỗi đổi một lần.  

Tấm thiệp viết:  

“Xin lỗi em, Thanh Lam.”  

Không gửi.  

Chỉ đó.  

anh .  

Người anh nợ.  

Đang rất xa.  

Và có .  

Sẽ không bao giờ quay đầu lại.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.