Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3g3PgE8Ytt

GLADE Bộ Máy & Lõi Xịt Thơm Phòng Tự Động Lưu Hương Tự Nhiên Đến 70 ngày 252ml

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 7

Chu Tuệ Mẫn nhẹ nhàng vỗ lưng cô.

“Con chỉ mềm chứ không ngốc. Người mềm dễ chịu thiệt, không có nghĩa là sai.”

Tô Đường ngẩng đầu .

con cứ cảm thấy không cam .”

“Không cam là bình thường.”

Chu Tuệ Mẫn thở dài.

“Bỏ ra ba năm tình cảm, ai mà cam ? con về phía trước. Triệu Minh Viễn không đáng để con buồn.”

Tô Đường gật đầu.

nói đúng.

trong vẫn có một thứ gì không vượt .

Tối , Tô Đường nằm trên giường lướt điện thoại.

Trong vòng bạn bè, một người bạn đại học cũ đăng ảnh cưới.

Dòng trạng thái là:

“Quãng đời còn xin chỉ giáo.”

Bên dưới toàn là lời chúc phúc.

Tô Đường bức ảnh, trong hơi chua xót.

Vốn dĩ cô cũng nên như .

Mặc váy cưới trắng tinh, khoác tay người mình yêu, bước vào một giai đoạn mới của đời.

bây giờ tất cả đều tan thành mây khói.

Cô trở mình, nhét điện thoại xuống dưới gối.

Thôi.

Không nghĩ nữa.

Ngủ.

Sáng hôm sau, Tô Đường bị tiếng chuông điện thoại đ.á.n.h thức.

Cô mơ màng mò điện thoại, màn hình.

Số lạ.

Cô do dự rồi vẫn máy.

“A lô?”

“Tô Đường không? là dì hai của Minh Viễn.”

Cơn buồn ngủ của Tô Đường lập tức biến mất.

“Chào dì, có gì không?”

“Có ? Đương nhiên có !”

Giọng đầu bên kia rất lớn, điện thoại vẫn có cảm nhận khí thế.

nói cô gái này bị sao ? Đang yên đang lành Minh Viễn, sao thành ra thế này?”

Tô Đường ngồi dậy, xoa thái dương.

“Dì, này khá phức tạp, nói điện thoại không rõ…”

“Có gì không rõ? Chẳng cô mua một căn nhà sao? Trước khi mua, cô bàn Minh Viễn chưa? Trong mắt cô còn có nó không?”

Tô Đường hít sâu.

“Dì, là của hồi môn bố cho , có quyền tự quyết định.”

“Của hồi môn? Cô còn chưa gả , lấy đâu ra của hồi môn? thấy cô chỉ muốn chiếm lợi!”

Bàn tay cầm điện thoại của Tô Đường siết .

“Dì, không muốn cãi dì. này nói rõ Minh Viễn rồi, dì có thắc mắc gì thì hỏi anh ấy.”

“Hỏi nó? Nếu nó chủ thì còn cần gọi cho cô sao? Tô Đường, nói cô , người t.ử tế, không nạt người ta như !”

không nạt ai cả.”

“Còn nói không? Cô chọc Minh Viễn tức đến đổ bệnh còn nói không?”

Tô Đường sững .

“Dì bệnh rồi?”

“Chứ còn gì! Hôm từ đồn cảnh sát về, huyết áp tăng vọt, bây giờ còn nằm trên giường! Cô nói xem cô ?”

Tô Đường im lặng vài giây.

“Dì, đề nghị dì đưa dì đi bệnh viện. Còn giữa Minh Viễn kết thúc rồi, sau này không còn liên quan gì nữa.”

“Cô…”

Tô Đường cúp máy.

Cô ném điện thoại lên giường, ngẩng đầu trần nhà.

Trong nghẹn .

Sóng này chưa yên, sóng khác tới.

Quế Phương đây là huy động cả gia đình đến lên án cô.

Cô cầm điện thoại, nhắn cho Ngô Tư Vũ.

hàng Quế Phương đầu gọi cho tớ rồi.”

Ngô Tư Vũ nhanh ch.óng trả lời:

“Trong dự đoán. Loại người như bà ấy giỏi nhất là lấy tình thân ra gây áp lực.”

“Tớ nên gì?”

“Hai lựa . Một, đổi số điện thoại cho yên tĩnh. Hai, cứ nghe, xem bọn còn giở trò gì.”

Tô Đường nghĩ rồi cách thứ hai.

Cô muốn xem Quế Phương rốt có bao nhiêu hàng.

Cả ngày hôm , Tô Đường nhận mười điện thoại.

Có người tự xưng là chị Triệu Minh Viễn.

Có người nói mình là thím ba của anh.

Còn có người tự xưng là bà ngoại anh.

Lời lẽ của mỗi người đều gần giống nhau.

Đầu tiên là chất vấn tại sao cô .

Sau khuyên cô quay đầu.

Cuối cùng đe dọa rằng nếu cô không xin lỗi, sẽ khiến cô không sống nổi trong thành phố này.

Tô Đường nghe, cười rồi cúp máy.

Cô phát hiện mình mạnh mẽ tưởng tượng.

Những lời khó nghe, nghe nhiều rồi cũng dần trở nên vô nghĩa.

Ba giờ chiều, Tô Đường nhận điện thoại của Triệu Minh Viễn.

“Tô Đường, xin lỗi, anh không ngờ sẽ gọi cho …”

anh không ngờ quá nhiều.”

Giọng Tô Đường rất bình tĩnh.

“Triệu Minh Viễn, anh có nói cho rốt anh nghĩ thế nào không?”

Đầu bên kia im lặng.

“Có anh cũng cảm thấy sai?”

“Anh…”

“Anh không cần nói, đáp án.”

Tô Đường cắt ngang.

“Triệu Minh Viễn, hỏi anh lần cuối. Nếu anh một giữa anh, anh ai?”

Im lặng kéo dài.

Tô Đường đợi tròn một phút.

Đầu bên kia vẫn không có tiếng.

Cô bật cười.

rồi.”

Cô cúp máy.

Lần này, cô không khóc.

Bởi vì cô .

Không đáng.

Ngày hôm sau, Tô Đường đến căn nhà mới.

Đội thi công vào .

Công nhân đang đập tường, bụi bay mù mịt.

Tô Đường đeo khẩu trang đứng ở cửa .

Quản lý dự án đi tới, đưa cô một bản vẽ.

“Cô Tô, theo ý cô, chúng thông phòng khách phòng ăn, như không gian sẽ rộng .”

Tô Đường nhận bản vẽ xem.

“Màu tủ bếp có đổi sang màu sáng không?”

. Lúc mang bảng màu cho cô .”

.”

Tô Đường đi một vòng trong nhà.

Mặc dù khắp nơi đều là bụi và vật liệu xây dựng, tưởng tượng ra dáng vẻ nơi này trong tương lai.

Ánh nắng xuyên cửa sổ.

Trong sân trồng hoa cỏ.

Cuối tuần gọi vài người bạn tới nướng thịt.

sống nhất định sẽ rất đẹp.

Nghĩ , tâm trạng cô tốt rất nhiều.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.