Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6VNb3KuUdw

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Sáng hôm , Tô Đường kéo vali đứng cửa nhà.
Cô quay nhìn một lần.
Căn biệt thự nhỏ này chứa quá ký ức của cô.
Có tiếng cười.
Có nước mắt.
Có hy vọng.
Cũng có thất vọng.
bây giờ tất cả đều phải bắt lại.
Cô khóa cửa, kéo vali đường.
Ngô Tư Vũ đã đợi trong xe.
“ xe, tớ đưa cậu .”
“.”
Xe chạy phía .
Tô Đường nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ lùi nhanh.
Trong có cảm giác khó diễn tả.
phố này có quá ký ức của cô.
cô rời đi tạm thời là để trở hơn.
Đến , Ngô Tư Vũ giúp cô lấy hành lý xuống.
“Đến nhớ gọi tớ.”
“ rồi.”
“Có chuyện gì tìm tớ, đừng tự gánh.”
“.”
“Còn nữa.”
Ngô Tư Vũ ôm cô.
“Cậu nhất định phải hạnh phúc.”
Mắt Tô Đường đỏ .
“Cậu cũng .”
người ôm nhau một lúc.
Tô Đường kéo vali vào phòng chờ.
Cô không quay .
Bởi vì cô phía còn tương lai đẹp đang chờ.
chậm rãi khởi hành.
Phong cảnh bên ngoài bắt di chuyển.
Tô Đường dựa ghế, nhắm mắt.
Trong hiện từng cảnh ba năm qua.
Gương mặt Triệu Minh Viễn.
Tiếng gào của Lưu Quế Phương.
cuộc cãi vã.
giọt nước mắt.
đêm mất ngủ.
khoảnh khắc tuyệt vọng.
bây giờ tất cả đều qua rồi.
Cô mở mắt nhìn ngoài.
Cánh đồng, núi non, sông ngòi.
Tất cả đều mới mẻ.
Cô lấy điện thoại nhắn bố .
“Bố, , xuất phát rồi. Đến báo bình an.”
Rất nhanh Chu Tuệ Mẫn trả lời.
“Đi đường cẩn thận, đến nhớ cơm.”
Tô Đường cười.
Cô cất điện thoại, nhìn cửa sổ.
Ánh nắng rất đẹp, bầu trời rất xanh.
Cô tin tương lai sẽ hơn.
Ba tháng đào tạo còn phong phú hơn cô tưởng.
Mỗi sáng sáu giờ thức dậy.
Chạy bộ, sáng rồi đi học.
Buổi chiều là thực hành.
Buổi tối còn phải tự học.
Lịch học kín mít.
cô rất thích.
Cô học rất .
Cũng quen rất bạn mới.
Trong đó có một chàng trai tên Lục Xuyên, cùng nhóm với cô.
Lục Xuyên là người Hải .
Cao ráo, cười có lúm đồng tiền.
Tính tình cởi mở, làm việc nghiêm túc.
người phối hợp rất ý.
“Tô Đường, phương án này cô xem giúp tôi có vấn đề gì không?”
“Để tôi xem… dữ liệu chỗ này không đúng lắm, nên điều chỉnh.”
“À đúng, tôi sơ suất. Cảm ơn nhé.”
“Không có gì.”
người thường cùng tăng ca bàn phương án.
Thỉnh thoảng cũng cùng đi .
Lục Xuyên giới thiệu cho cô món ngon ở Hải .
Dẫn cô đi vài thú vị.
“Quán bánh bao áp chảo này ngon lắm, cô thử đi.”
Tô Đường c.ắ.n một miếng, nước súp tràn trong miệng.
“Ồ, thật sự ngon!”
“Đúng không? Tôi có lừa cô đâu.”
Lục Xuyên cười đến cong mắt.
Tô Đường nhìn anh, trong có cảm giác kỳ lạ.
cô không nghĩ .
Cô với mình đây chỉ là quan hệ đồng nghiệp bình thường.
Tối ngày kết thúc đào tạo, lớp tổ chức một buổi tiệc chia .
Mọi người ca hát, nhảy múa, chơi rất vui.
khi buổi tiệc kết thúc, Lục Xuyên gọi Tô Đường lại.
“Tô Đường, cô có đi dạo với tôi không?”
Tô Đường do dự rồi gật .
người chậm rãi đi quanh sân vận động.
Gió đêm thổi qua, hơi lạnh.
“Ngày mai cô rồi sao?”
Lục Xuyên hỏi.
“Ừ, ngày mai.”
“… này cô còn đến Hải không?”
Tô Đường nghĩ.
“Chắc có. Công ty có nghiệp vụ bên này, có sẽ có dịp công tác.”
Lục Xuyên dừng chân, nhìn cô.
“Tô Đường, tôi có chuyện muốn .”
Tim Tô Đường hụt một nhịp.
“Anh đi.”
“Ba tháng này tôi sống rất vui.”
Giọng Lục Xuyên hơi căng thẳng.
“Đặc biệt là ngày làm việc cùng cô. Cô nghiêm túc, có trách nhiệm, lại có suy nghĩ riêng. Tôi rất khâm phục cô.”
Tô Đường không .
“Tôi có hơi đột ngột.”
Lục Xuyên hít sâu.
“ tôi không muốn bỏ lỡ cơ hội này. Tô Đường, tôi thích cô. Cô có cho tôi một cơ hội không?”
Gió đêm thổi qua.
Lá cây xào xạc.
Tô Đường nhìn Lục Xuyên mặt.
Ánh mắt anh chân và nóng bỏng.
Cô cảm nhận sự căng thẳng của anh.
Cũng cảm nhận chân tình.
Cô im lặng rất lâu.
“Lục Xuyên, tôi vừa kết thúc một mối quan hệ chưa lâu. Tôi vẫn chưa chuẩn bị để bắt tình cảm mới.”
Ánh mắt Lục Xuyên tối đi một chút.
anh nhanh ch.óng cười.
“Không sao. Tôi có đợi.”
“Anh không cần đợi tôi…”
“Tôi tự nguyện.”
Lục Xuyên cắt ngang.
“Đợi đến ngày cô chuẩn bị xong.”
Tô Đường nhìn anh, trong không khỏi xúc động.
“Cảm ơn anh, Lục Xuyên.”
“Không có gì.”
Lục Xuyên cười.
“ chúng ta vẫn là bạn chứ?”
“Đương nhiên.”
“ là .”
Lục Xuyên đưa .
“Rất vui quen cô, Tô Đường.”
Tô Đường bắt anh.
“Tôi cũng .”
Ngày hôm , Tô Đường nhà.
Lục Xuyên đến tiễn cô.
“Đến nhớ nhắn cho tôi.”
“.”
“Đừng quên, tôi sẽ đợi cô.”
Tô Đường cười.
“ rồi.”
chậm rãi khởi hành.
Lục Xuyên đứng trên sân vẫy với cô.
Tô Đường cũng vẫy .
đó cô quay lại nhìn phía .
Trong nhẹ nhõm hơn rất .
Cô cuộc sống vẫn đang tiếp tục.
Còn cô đã chuẩn bị để đón cuộc sống mới.
Ngày trở , bố Tô Đường và Ngô Tư Vũ đều đến đón.
“ gái, gầy rồi.”
Chu Tuệ Mẫn đau sờ mặt cô.
“, không gầy, còn tăng cân.”
“Tăng là , tăng là .”
Tô Kiến Quốc cười.
“Khí sắc trông không tệ.”
“Tất nhiên, đồ Hải ngon lắm.”
Tô Đường khoác bố .
“Đi thôi, nhà. có quà cho mọi người.”