Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/112eVCBlqd

Bình giữ nhiệt LocknLock LHC6180 800ml, Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây - JoyMall
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Về đến nhà, Tô Đường chia quà.
Cho bố một chiếc áo len cashmere.
Cho mẹ một chiếc khăn lụa.
Cho một thỏi son.
Ai rất thích.
“Vẫn là con gái chu đáo.”
Chu Tuệ Mẫn vuốt khăn lụa, cười không khép miệng.
“Tất nhiên.”
Tô Đường đắc ý ngẩng cằm.
Buổi tối, bốn người cùng ăn.
Tô Đường kể những chuyện thú vị ở Hải .
Khiến mọi người cười lớn.
Không khí ấm áp hòa thuận.
Sau bữa cơm, kéo Tô Đường ra ban nói chuyện.
“Tô Đường, ở Hải cậu có gặp ai không?”
Tô Đường sững .
“ cậu biết?”
“Lúc cậu nhắc đến chàng trai tên Lục Xuyên, cậu sáng lên.”
cười.
“Mau khai thật, có chuyện phải không?”
Tô Đường do dự kể chuyện Lục Xuyên tỏ tình.
nghe xong, sáng rực.
“Ồ! Đây là tình tiết tiểu thuyết ngôn tình! Cậu đồng ý chưa?”
“Chưa.”
“Tại ?”
“ chưa chuẩn .”
Tô Đường nói.
“Hơn nữa anh ấy ở Hải , ở Chu . Yêu xa mệt lắm.”
“Tô Đường, cậu ngốc à?”
sốt ruột.
“Gặp một người thật thích đâu dễ? Bỏ lỡ là mất đấy!”
“ biết. Nhưng thật sự chưa chuẩn .”
nhìn cô, thở dài.
“Được , chuyện cậu, cậu tự quyết . Nhưng nói cho cậu biết, Lục Xuyên đó nghe có vẻ không tệ. Đừng để anh ấy chạy mất.”
Tô Đường cười.
“ biết .”
Đêm khuya.
Tô Đường nằm trên giường nhìn trần nhà.
óc rối bời.
Cô nghĩ đến gương mặt Lục Xuyên.
Nghĩ đến lời anh nói.
“Tôi tự nguyện đợi.”
Trong có giác ấm áp.
Nhưng cô hơi sợ.
Sợ tổn thương lần nữa.
Sợ thất vọng lần nữa.
Cô trở , nhắm .
Thôi.
Cứ thuận theo tự nhiên.
Ngày hôm sau, Tô Đường trở ty báo cáo.
Anh nhìn thấy cô rất vui.
“Tô Đường, cô về ? Đào tạo thế nào?”
“Rất tốt, học được rất nhiều.”
“Vậy thì tốt. , trụ sở chính đ.á.n.h giá cô rất cao. Họ nói muốn cô nhanh ch.óng tiếp nhận dự án .”
Tô Đường sững .
“Dự án ?”
“. Trụ sở quyết lập một bộ kinh doanh ở Chu , muốn để cô phụ trách.”
Tô Đường gần như không nổi tai.
“Tôi? Phụ trách bộ ?”
“. Đây là quyết bổ nhiệm, cô xem.”
Tô Đường nhận giấy bổ nhiệm, tay hơi run.
Trên đó ghi rõ tên cô.
Chức vụ là trưởng bộ kinh doanh.
Cô ngẩng nhìn anh .
“Anh , đây là thật ?”
“Đương nhiên.”
Anh cười.
“Chúc mừng cô, Tô Đường.”
Tô Đường hơi ướt.
“ ơn anh .”
“Không cần ơn tôi, là do cô tự có năng lực.”
Ra khỏi phòng, tâm trạng Tô Đường rất lâu vẫn không bình tĩnh.
Cô không ngờ khóa đào tạo lần này mang đến thay đổi lớn như vậy.
Từ một nhân viên bình thường trở quản lý bộ .
Mọi thứ giống như mơ.
Cô lấy điện thoại, báo tốt cho bố mẹ.
nhìn thấy nhắn Lục Xuyên.
“Chào buổi sáng. Hôm nay thời tiết rất đẹp, thích hợp ra ngoài đi dạo.”
Tô Đường nhìn , khóe miệng bất giác cong lên.
Cô trả lời:
“Chào buổi sáng. Hôm nay tôi được thăng chức.”
Lục Xuyên trả lời ngay:
“Thật ? Chúc mừng cô! Tôi biết cô nhất làm được.”
“ ơn.”
“Tối có rảnh không? Tôi muốn nghe vui cô.”
Tô Đường do dự.
“Chúng ta cách nhau hơn một nghìn cây số.”
“Gọi video được.”
Tô Đường bật cười.
“Được, tối liên lạc.”
Cất điện thoại, Tô Đường nhìn bầu trời ngoài cửa sổ.
Ánh nắng rất đẹp, trời rất xanh, tâm trạng cô rất tốt.
Cô biết cuộc sống đang dần tốt lên.
Những đau khổ từng có, những giọt nước từng rơi đều đã trở quá khứ.
Bây giờ cô có căn nhà .
Có việc ổn .
Còn có một nhóm bạn quan tâm đến cô.
Cô rất thỏa mãn.
rất biết ơn.
Buổi tối, Tô Đường gọi video với Lục Xuyên.
Hai người nói chuyện rất lâu.
Nói về việc, cuộc sống, tương lai.
“Tô Đường, tháng sau tôi phải đến Chu tác.”
Lục Xuyên nói.
Tô Đường sững .
“Thật ?”
“Thật. Đến lúc đó tôi có thể mời cô ăn cơm không?”
Tô Đường cười.
“Được.”
Cúp video, Tô Đường dựa vào sofa, nhìn cảnh đêm ngoài cửa sổ.
Trong bắt có chút mong chờ.
Có nói .
Cô không nên bỏ lỡ một người thật thích .
Có cô nên cho bản thân một cơ hội.
cho Lục Xuyên một cơ hội.
Cô cầm điện thoại, gửi nhắn cho anh.
“Lục Xuyên, tôi muốn nói với anh một chuyện.”
“Cô nói đi.”
“Đợi đến khi tôi chuẩn xong, tôi sẽ nói cho anh biết.”
bên kia im lặng vài giây.
Sau đó Lục Xuyên trả lời:
“Tôi đợi cô.”
Tô Đường nhìn ba chữ ấy, khóe miệng cong một nụ cười dịu dàng.
Cô biết một câu chuyện đang lặng bắt .
Còn cô đã chuẩn sẵn sàng để đón nhận mọi khả năng trong cuộc đời.
Một tháng sau, Lục Xuyên hẹn đến Chu .
Tô Đường ra ga đón anh.
Khoảnh khắc nhìn thấy anh bước ra khỏi sân ga, tim cô đập nhanh hơn.
Lục Xuyên mặc áo sơ mi trắng, đeo ba lô.
Nhìn thấy cô, anh cười, lộ ra hai lúm đồng tiền quen thuộc.
“Tô Đường, lâu không gặp.”
“Lâu không gặp.”
Hai người nhìn nhau, đều bật cười.
“Đi thôi, tôi đưa anh đi thử món đặc sản Chu .”
“Được.”
Hai người sóng vai bước ra khỏi ga.
Ánh nắng chiếu xuống người họ, bóng kéo rất dài.
Tô Đường nghiêng nhìn Lục Xuyên bên cạnh, trong dâng lên giác yên ổn.
Có đây chính là người.
Có đây chính là sự sắp đặt số .
Cô không biết tương lai sẽ ra .
Nhưng cô biết, khoảnh khắc này cô rất hạnh phúc.
HẾT