Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6AkkeqaaWK

Xịt Khóa Nền Colorkey 100ml - Kiềm Dầu, Giữ Makeup Lâu Trôi, Không Mốc Nền, Hỗ Trợ Cấp Ẩm Nhẹ
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Vào đúng ngày cưới của tôi.
Thanh mai trúc mã của Cố Chu uống cả một lọ t.h.u.ố.c ngủ.
Anh ta bất chấp tất cả chạy đi cô ta.
Tôi nhắc nhở.
“Có thể người khác đưa Lâm đến bệnh viện mà.”
“Hôm nay là ngày cưới của ta.”
Anh ta mắng tôi vô m.á.u lạnh.
“Đủ .”
“ trong trạng nguy kịch.”
“Em đừng có ghen bóng ghen gió vô lý thế được không?”
Dường như nhận ra mình hơi quá lời.
Anh ta ngập ngừng một lát.
“Lễ cưới sau anh bù cho em.”
vội vàng bỏ đi.
Nhưng anh ta không biết.
không có sau.
Vì tôi biết anh ta sắp c.h.ế.t .
Trong lễ cưới, đến lúc trao nhẫn.
Điện thoại của Cố Chu vang lên.
Anh ta vừa liếc nhìn màn hình.
Sắc mặt liền thay đổi.
Sau đó vội vàng muốn chạy ra ngoài.
Tôi nhanh kéo lấy áo anh ta.
“Chuyện gì vậy?”
“Anh định đi đâu?”
Cố Chu tỏ ra thiếu kiên nhẫn.
Trả lời qua loa.
“Lâm vừa uống cả một lọ t.h.u.ố.c ngủ.”
“Anh phải lập tức đưa cô ấy vào bệnh viện.”
“Thì ra là vậy.”
“Tôi biết người là điều nên làm.”
“Nhưng hiện tại tôi cử hành hôn lễ.”
“Lễ cưới mà tôi bỏ nhiêu tâm huyết chuẩn bị suốt lâu nay.”
“Tôi không muốn nó bị phá hỏng vì chuyện này.”
“Huống hồ người nhất thiết phải là anh chú rể đi sao?”
Tôi sốt ruột .
“Không thể nhờ người khác đưa cô ấy đi được sao?”
“Dù gì hôm nay cũng là ngày cưới của ta mà.”
“Anh bỏ đi , tôi biết làm sao?”
Câu vừa dứt.
Sắc mặt Cố Chu lập tức hiện rõ vẻ không thể tin nổi.
Anh ta hất tôi ra.
Giọng đầy tức giận.
“Đủ , Đường Chi.”
“ nguy kịch, sao em có thể vô đến mức này?”
“Em lại ghen tuông vô lý trong lúc này à?”
Đây là đầu tiên anh ta dùng giọng điệu ấy với tôi.
Phải, đầu tiên anh ta mắng tôi.
Lại là trong chính lễ cưới của tôi.
Trước mặt nhiêu bạn bè, người thân.
Nhìn xuống dưới sân khấu.
Ánh của mọi người.
Người thì chế giễu, người thì thương hại.
Khiến mặt tôi nóng bừng.
Cực kỳ mất mặt.
Có lẽ nhận ra mình quá.
Cố Chu khựng lại một chút.
Giọng dịu đi như thể an ủi.
“Lễ cưới anh bù cho em sau.”
“Nhưng bây giờ anh phải đi .”
“Mong em thông cảm.”
xong, anh ta quay người chạy thẳng.
Không hề ngoảnh đầu lại.
Nhưng anh ta không biết.
không có sau.
Bởi vì anh ta mắc u.n.g t.h.ư giai đoạn cuối.
sống được lâu .
Tôi đồng ý hôn với anh ta.
qua vì yêu anh ta.
Muốn được ở cạnh, chăm sóc anh trong quãng thời gian cuối đời.
Nhưng đến giờ phút này.
Tôi mới hiểu ra anh ta không xứng đáng.
vậy, nếu anh ta lo lắng cho Lâm đến thế.
Thì cứ hai người họ quấn c.h.ặ.t với nhau đi.
Tôi không chơi .
Tôi quay đi lau nước .
nhận lấy micro từ MC.
Giả vờ như không có gì xảy ra.
Tôi mỉm cười .
“Xin thông báo, lễ cưới hôm nay bỏ.”
“Tiền mừng sau buổi tiệc hoàn trả đầy đủ.”
“Cứ coi như tôi mời mọi người đến dự một bữa tiệc gia đình nhé.”
Tưởng rằng màn kịch đến đây là thúc.
Nào ngờ chuyện khiến tôi nhức đầu nhất.
chờ ở phía sau.
Mẹ của Cố Chu, bà .
Không giữ được bình tĩnh.
Bà ta đập đũa xuống bàn.
Nét mặt đầy giận dữ.
“ gì mà ?”
“Ta đồng ý chưa?”
“Cô lấy tư cách gì mà tự ý quyết định thay nhà họ Cố tôi?”
Ha, lúc nãy Cố Chu bỏ đi bà ta không ngăn.
Anh ta mắng tôi giữa người, bà ta cũng im lặng như câm điếc.
Giờ tôi tuyên bố hôn lễ thì bà ta lại nhảy dựng lên.
Tôi chớp , cười nhạt.
“Được thôi, tôi không thay mặt nhà họ Cố .”
“Buổi tiệc này coi như tôi mời người nhà tôi tham dự.”
“ họ hàng phía các người, các người tự tiếp đãi đi.”
“Bạn bè thân thích nhà , xin mời rời tiệc.”
“Tiền mừng cũng tự tìm nhà họ Cố mà đòi lại.”
“Dù sao tiệc cưới là tôi chi tiền, tôi muốn mời thì mời.”
Vừa dứt lời.
Đám họ hàng nhà Cố đồng loạt đứng dậy.
Mặt nấy đều đặc sắc như vừa xem kịch lớn.
thì hoàn toàn đứng hình.
kịp ngăn một .
không cam lòng hôn lễ bị bỏ.
Bởi bà ta biết rất rõ con mình bị u.n.g t.h.ư giai đoạn cuối.
sống được lâu.
Hiếm lắm mới tìm được một đứa ngốc như tôi nguyện chăm sóc nó.
Bà ta sao nỡ buông ?
Vốn dĩ bà ta định giấu tôi.
Định đợi đến lúc tôi đăng ký hôn xong.
Gạo nấu thành cơm thì có hối cũng không kịp.
là bà ta giấu không kín.
Vài ngày sau, trong một tôi đến nhà Cố Chu chơi.
Vô nhìn thấy quả kiểm tra sức khỏe của anh ta.
Và nhờ đó, tôi biết hết mọi chuyện.
Dù vậy, tôi vẫn quyết định hôn với Cố Chu.
Bởi vì tôi yêu anh ta.
Và trong quan niệm đạo đức của tôi.
Nếu vì lý do như vậy mà hôn trước ngày cưới.
Thì thật sự quá tàn nhẫn.
Tôi không làm được.
Có thể ngoài tôi ra, Lâm cũng là một lựa chọn.
Nhưng dựa trên những gì tôi biết về .
Bà ta tuyệt đối không chấp nhận cô ta.
Dù sao điều kiện của Lâm kém nhà tôi không một chút.
Lại mắc chứng trầm cảm.
Sau này sống chung chăm chưa biết.
Cho nên trong bà ta.
Hiện giờ người con dâu lý tưởng nhất chính là tôi.
Vì thế bà ta bất chấp tất cả giữ lấy đám cưới này.
tiếc rằng đến cuối cùng bà ta thất bại .
Đợi đến khi toàn bộ họ hàng phía Cố Chu rút khỏi buổi tiệc.
mới quay đầu lại giận dữ mắng tôi.
“Đường Chi, con tôi đi người thôi.”
“Lát là quay lại, vậy mà cô lại tự ý luôn cả hôn lễ sau lưng nó.”
“Cô có thấy mình quá đáng quá không hả?”
Nhưng vừa dứt lời.
Hội phù dâu cạnh tôi lập tức không chịu nổi .
Vốn dĩ cũng bực vì Cố Chu tự tiện bỏ đi.
Khiến tôi phải chịu nhục trong ngày cưới.
Giờ lại thêm bà cứ lải nhải chuyện không thể hôn lễ.
khác nào đổ thêm dầu vào lửa.
Từng người một lên tiếng phản pháo.
Giận dữ bất bình.
“ người á, nhất định phải là anh ta đi sao?”
“Gọi 112 120 không được chắc.”
“Hai mấy anh phù rể này không có chân?”
“Nhất định phải là chú rể bỏ lễ cưới chạy đi à?”
Tôi phì cười.
“Ha.”
“Bạn cũ cưới vợ cô ta uống t.h.u.ố.c ngủ.”
“Uống xong cố báo tin cho người ta.”
“ biết cô ta tính toán cái gì.”
“Loại đàn ông ngu muội như vậy mới dễ bị dắt mũi.”
“Vì một người phụ nữ khác mà bỏ chạy trong ngày cưới.”
“Vậy thì anh ta cưới người ta luôn đi.”
“Nhà họ Cố không xứng với chi nhà tụi này đâu.”
“Người có phúc không bước vào cửa nhà vô phúc.”
tức đến phát điên.
Bà ta quay ngoắt sang tôi, gào lên.
“Dựa vào cái gì mà các cô được phép mắng con tôi?”
Ánh trừng trừng.
Bà chất vấn tôi.
“Đường Chi, mấy đứa bạn của cô c.h.ử.i chồng cô như vậy.”
“Cô cũng không định đỡ cho nó lấy một câu à?”
“Cố Chu trước đây đối xử với cô tốt như thế cơ mà.”
Tôi trợn .
Không buồn nể nang .
“Bác gái à, bác năng cho cẩn thận chút đi.”
“Tôi với Cố Chu chưa đăng ký hôn, lễ cưới cũng chưa xong.”
“Anh ta thì tính là chồng tôi kiểu gì chứ.”
“Bác đừng có nhận quan hệ linh tinh.”
“Bạn thân tôi c.h.ử.i một thằng đàn ông bỏ trốn trong ngày cưới.”
“Là vì lo cho tôi, tôi vui lòng nghe.”
“ nếu bác thấy không thuận thì mời đi cho.”
“Chỗ này không chào đón bác.”
Dù gì con bà ta cũng thèm chừa cho tôi chút thể diện nào.
Thì tôi việc gì phải khách khí với bà ta.
Vẻ mặt méo mó vì tức.
Gào lên như điên xông tới định đ.á.n.h tôi.
“Con hôm nay bà liều với mày luôn.”