Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6pz7mKgkjo

Bình giữ nhiệt LocknLock LHC6180 800ml, Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây - JoyMall

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

“Một lượng à? Đến Thanh Châu vẫn còn dư chứ.” Người chèo thuyền hỏi, “ Thanh Châu à?”

Ta gật đầu.

Người chèo thuyền nhìn ta, ánh mắt dấy lên nghi ngờ.

Ta mặc quần áo bình thường, cũng chẳng theo hành lý, thậm chí vẫn còn cái giỏ nhỏ chứa con cá vừa mua từ chỗ hắn.

về nhà thu dọn hành lý không? Hay là chờ người nhà cùng?”

Ta suy trong giây lát rồi mỉm lắc đầu: “Không đâu, chỉ ta thôi.”

Tuy người chèo thuyền lạ nhưng nhận bạc rồi chẳng hỏi thêm gì .

Thuyền dần trôi , sương mù sông hệt như bức vẽ mà Mạnh Hạc Thư treo trong phòng.

Nghe người chèo thuyền nói phải hai ngày mới được Thanh Châu.

Ta đến nửa xâu tiền trong túi, rồi sờ soạng chiếc trâm bên hông… Đến lúc ta mới nhận đã quá cẩu thả mất rồi.

Vốn là sáng nay Mạnh Hạc Thư nói ăn món Song Bì Đao Ngư do ta làm, ngay cả con trai cũng dặn dò ta.

“Tối qua tiên nữ tỷ tỷ nói rằng tỷ ăn cá, mẹ nhớ mua bốn con nhé, cha một con, tiên nữ tỷ tỷ một con, Bách nhi một con, mẹ một con.”

Có trách phải trách gã chèo thuyền , ai bảo hắn chỉ còn con cá chứ.

Chẳng biết bốn người phải chia thế nào ta mới phải chạy trốn thế đây.

lui, bụng ta bắt đầu gào lên.

Ta không theo lương khô, thế là tốn 15 đồng để mượn bếp nhỏ và mua một miếng đậu phụ.

Ta cũng định tiết kiệm chút ít rồi đấy, nhưng… 

Con cá thật là đáng thương quá mà!

Mổ bụng, cạo vây, chiên vàng rồi đổ nước sôi vào…

Một nồi canh thơm ngát sôi ùng ục bếp.

Khách khứa thuyền ngửi hương thơm nhìn quanh: “Thơm quá .”

Đậu phụ hầm càng lâu càng ngon, cá hầm càng lâu càng ngọt.

Ta gắp đến miếng đậu phụ thứ người chèo thuyền không nhịn được mà nuốt nước bọt.

nấu ăn tuyệt quá, làm sao mà canh có thể trắng như sữa bò như vậy?”

Ta chia hắn một chén, thế là hắn vui mặt.

Hắn ăn xong dùng bánh nướng vét sạch đáy chén, ta vừa vừa : Chắc lát chẳng cần phải rửa cái chén đâu.

Ta dương dương tự đắc: “Tiếc là không có rau thơm, bằng không còn ngon hơn .”

Có miếng ngon bỏ bụng người chèo thuyền cũng thân thiện hơn hẳn.

Ta biết hắn tên là Xuân Sinh, còn hắn biết ta họ Kiều.

cãi nhau với chồng giận dỗi, về nhà mẹ đẻ à?”

Không phải. Mạnh Hạc Thư rất ấm áp.

Chúng ta cưới nhau bảy năm nhưng chưa bao giờ xảy cãi vã, ai cũng hai ta hạnh phúc vô cùng.

“Không phải là giận, là hòa ly.”

Xuân Sinh khó nén nổi tò mò: “Sao hòa ly? Vì tiền hay vì ai khác?”

Hỏi câu khó quá.

Tại sao vậy nhỉ?

Hình như không phải vì tiền, mà cũng chẳng vì ai cả.

Vì nửa tháng trước Mạnh Hạc Thư che ô nàng ta?

Vì tối hôm qua Mạnh Bách tặng nàng ta chiếc trâm bạc?

Hay là vì hôm nay ta chỉ mua được con cá?

Hình như đều không phải…

À, ta nhớ rồi.

“Bởi vì một mì.” Ta vừa cầm canh cá vừa gật đầu chắc nịch, “ mì đó khiến ta cảm những ngày tháng sau chẳng còn ý nghĩa gì sất.”

“Chỉ vì một mì ư?”

Đúng thế, chỉ vì một mì trường thọ.

Nửa tháng trước, có một vị cô nương đến trước cửa nhà ta.

Cô nương vừa khóc lóc vừa gõ cửa, trông hệt như bông hoa trắng muốt tơi tả trong cơn mưa rào.

“Mạnh ca, thật sự không biết phải làm sao .”

Mạnh Hạc Thư không có ở nhà, hắn đang chẩn người ta ở y quán.

Hắn là một vị đại rất có trách nhiệm, một khi đã bắt vào chữa sẽ không dễ gì bỏ dở, thậm chí đôi khi hắn còn quên ăn cả cơm mà ta .

Hôm đó ta ngã , ho khan suốt ngày mà chưa đỡ.

ta chi chít kim châm, có nháy mắt mỉm với Mạnh Hạc Thư: “Vợ của Mạnh thần y mà cũng ngã ư?”

Mạnh Hạc Thư chỉ biết khổ.

“Vợ ta ham chơi, hôm qua chơi diều với Bách nhi cảm lạnh rồi.”

Bách nhi hấp tấp chạy vào rồi ôm lấy chân Mạnh Hạc Thư: “Cha ơi! Ngoài cửa có tỷ tỷ đẹp như tiên vậy đó! Tỷ nói tỷ tên là …”

Nghe cái tên đó, Mạnh Hạc Thư giật rồi sững sờ, suýt là ghim ngân châm vào .

Bách nhi lo lắng lôi kéo hắn, hai cha con lảo đảo chạy khỏi y quán.

Chỉ còn một ta với cái đầy ngân châm, lúng túng đến mức cũng chẳng được mà ở cũng chẳng xong.

Không lâu sau, Mạnh Hạc Thư cầm theo ô vội vã chạy về.

Không phải là hắn nhớ đống châm ta, mà hắn phát hiện chìa khóa nhà vẫn còn ở chỗ ta.

“Ta có lỗi với A Kiều, nhưng tình thế cấp bách.”

Tình thế cấp bách ư? Hắn gấp gáp đến thế mà vẫn nhớ theo ô để che mưa nàng ta.

Thật việc đối xử tốt với đã là thói quen của chồng ta rồi.

“Rước thêm phiền toái Mạnh ca rồi.” cúi đầu lau nước mắt, “Ta và Lục lang cãi nhau, nếu không có chàng ta chẳng biết đâu .”

Mấy ngày trước cãi nhau với chồng, thế là nàng ta bỏ nhà .

“May là chỗ ta đấy, sao ngay cả việc có t.h.a.i mà muội cũng không biết vậy hả?”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.